Chương 127: & 128
Chương 127: Bất Quy Hư
"Thật sao?" Lam Vũ dùng ngón tay cái khẽ vuốt ve đuôi lông mày của nàng, cười nói: "Nếu là muội muội, ta càng nhất định phải gặp mặt một lần."
Quý Linh Nguyệt dần thả lỏng, nở một nụ cười: "Không khó đâu, hơn nửa tháng nữa là nó sẽ về."
"Hơn nửa tháng..." Lam Vũ mím môi, do dự nói: "A Nguyệt, ta không thể ở lại đây quá lâu được."
Quý Linh Nguyệt sững lại, theo bản năng siết chặt tay nàng: "Nàng lại muốn đi đâu?"
"Không phải ta, mà là chúng ta." Lam Vũ kiên nhẫn nói: "Ta đến tìm nàng chính là để đưa nàng trở về. A Nguyệt, đừng quên, chuyện ở nhà vẫn chưa kết thúc."
"Trở về?" Hàng mi dài của Quý Linh Nguyệt run lên: "Trở về ư?"
Lam Vũ cau mày: "Nàng không muốn về?"
Nàng không trả lời, chỉ lúng túng nói: "Nàng vất vả lắm mới tỉnh lại được. Ở đây, mọi người đều sợ ta, kính nể ta, nàng ở bên ta thì sẽ không có ai dám làm tổn thương nàng, muốn làm gì cũng được, không còn ai khác quấy rầy chúng ta nữa..." Giọng nói càng lúc càng nhỏ, Quý Linh Nguyệt né tránh ánh mắt của Lam Vũ, siết chặt nắm tay, mãi mới nói ra được câu cuối cùng: "Chỉ cần từ bỏ những thứ đó, chúng ta có thể mãi mãi... mãi mãi sống hạnh phúc."
Lam Vũ nói: "Nhưng ta không thể từ bỏ."
Quý Linh Nguyệt cứng người, mím chặt môi, đuôi mắt hơi xếch lên dần ửng một ráng đỏ.
Thấy dáng vẻ này của nàng, Lam Vũ thở dài, dịu giọng hỏi: "Tại sao không muốn về? Nàng đang sợ sao? Sợ những người đó, những yêu quái đó, hay là những chuyện đó?"
"Ta sợ nàng chết." Quý Linh Nguyệt ngắt lời nàng: "Ta sợ nàng lại trở về bộ dạng đó, sợ ta có lòng mà không có lực, không thể bảo vệ được nàng."
"Nhưng nàng đã lợi hại đến vậy rồi mà."
"Cho dù vậy, ta cũng không chắc chắn là sẽ không có bất kỳ sai sót nào."
"Trên đời này không có chuyện gì là không có sai sót. Hơn nữa, sư phụ, bằng hữu, người thân, kẻ thù, ân nhân, họ vẫn còn ở đó, làm sao có thể từ bỏ được?"
"Nhưng nếu nàng..."
"Nếu ta lại xảy ra chuyện, hậu quả nghiêm trọng nhất chẳng phải là mất đi cái mạng này sao." Lam Vũ xoa xoa má nàng, cười nói: "Mới vừa nãy còn nói cùng ta chết cũng không đáng sợ, chẳng lẽ bây giờ đã sợ rồi à?"
Quý Linh Nguyệt lắc đầu: "Không có!"
"Nếu không sợ, vậy còn gì phải do dự nữa. A Nguyệt, ta nhất định phải trở về, bất kể kết quả thế nào." Nàng dừng lại, nói nhỏ: "Dù sao thì, ta đã hứa với mẫu thân rồi."
Quý Linh Nguyệt sững sờ, ngơ ngác hỏi: "Mẫu thân?"
"Ừm, mẫu thân thật sự của ta." Mũi Lam Vũ cay cay, nhưng nàng vẫn mím môi nở một nụ cười: "Tối hôm chia tay ở Yêu giới, ta đã được biết rất nhiều chuyện..."
Nàng do dự một chút, đối diện với ánh mắt chăm chú của Quý Linh Nguyệt, cuối cùng cũng ngập ngừng kể lại việc mình đột nhập vào tẩm cung của Yêu vương, gặp được Huyên Ngọc và tất cả những chuyện sau đó. Mặc dù thứ tự câu chuyện hơi lộn xộn, lại nói năng có chút lủng củng, nhưng Quý Linh Nguyệt vẫn nghe hiểu. Khuôn mặt xinh đẹp của nàng ấy thay đổi liên tục, bàn tay nắm tay Lam Vũ cũng ngày càng chặt hơn.
Bạn thấy sao?