Chương 121: (H) & 122 (H+)
Chương 121: Gian xảo (H)
Lam Vũ sững lại, dịu dàng nói: "Đương nhiên ta là thật."
Nàng chủ động đi về phía Quý Linh Nguyệt. Lần này nữ nhân không né tránh. Khi được ôm, cơ thể nàng ấy cứng đờ: "Nàng sẽ lừa ta nữa sao?"
"Tại sao ta phải lừa nàng?"
"Lần cuối cùng nàng nói chuyện với ta, nàng đã lừa ta." Quý Linh Nguyệt hạ giọng: "Nàng nói nàng sẽ không sao, nhưng nàng suýt nữa đã chết."
Lam Vũ sững người, không kìm được ôm nàng ấy chặt hơn, khàn giọng nói: "Ta xin lỗi."
Yết hầu của Quý Linh Nguyệt lên xuống, vẻ mặt mơ hồ, cảm thấy như mình đã rơi vào một giấc mơ hão huyền nào đó. Đến cả giọng nói cũng dường như được vang lên từ rất xa, trở nên mờ ảo: "Nàng thật sự đến tìm ta sao?"
"Phải," Lam Vũ thở dài: "Nàng chạy đi quá xa, làm ta tìm mãi."
Quý Linh Nguyệt mím môi, trong mắt dần phủ một tầng hơi nước: "Ta đã quay về, nhưng nàng... nàng mãi không tỉnh..."
"Ta biết."
Nàng chớp mắt, giơ tay lên, dường như muốn chạm vào mặt Lam Vũ. Khi sắp chạm vào, nàng lại bất an co ngón tay lại, như sợ đây chỉ là hoa trong gương, trăng trong nước, chỉ cần chạm vào là sẽ tan vỡ.
Lam Vũ nhận ra sự rụt rè của nàng, ngoan ngoãn áp mặt mình vào lòng bàn tay nàng: "Ta ở đây."
"Ưm..." Hàng mi dài của nữ nhân run lên. Cuối cùng, nước mắt cũng lăn xuống, nức nở nghẹn ngào: "Nàng, mặt nàng, xấu quá..."
Lam Vũ bật cười, đưa tay lên chạm nhẹ vào giữa trán. Quý Linh Nguyệt sững lại, ngẩn ngơ nhìn nàng như kẻ ngốc.
"Sao thế?" Lam Vũ bị nàng nhìn chằm chằm, trở nên căng thẳng: "Vẫn xấu lắm sao?"
Đôi môi mềm mại bỗng nhiên chạm vào, suýt nữa thì đụng tới răng. Lam Vũ rên khẽ, theo bản năng đỡ lấy eo nàng. Vô tình liếc nhìn sang bên cạnh, bắt gặp vô số đôi mắt khiếp sợ.
Tiếng ca múa dừng lại. Hầu như tất cả Ma tộc đều há hốc mồm nhìn về phía này. Rượu rót tràn ra khỏi ly mà họ cũng không hề hay biết.
Quý Linh Nguyệt bất mãn nâng mặt nàng lên: "Đừng mất tập trung."
Trên cái ghế cao ở cách đó không xa, có Ma rít lên một tiếng, cúi đầu uống rượu để trấn tĩnh: "Khẩu vị của Nguyệt Chủ, quả nhiên phi thường."
Giọng nói đó lọt vào tai, Lam Vũ nhắm mắt lại, ngượng ngùng nói: "A Nguyệt."
Nữ nhân sững lại, dường như cuối cùng cũng phản ứng kịp, đột ngột quay đầu lại, lạnh lùng trừng mắt nhìn bầy Ma phía sau. Sau một khoảnh khắc yên tĩnh, tiếng nhạc lại vang lên. Bầy Ma lại sảng khoái cụng ly, khoác vai nói cười vui vẻ, như thể hai người các nàng không tồn tại.
Lúc này nàng mới quay đầu lại, đôi mắt trông mong nhìn Lam Vũ, ánh mắt tập trung và nồng nhiệt, giống như thú cưng đang muốn được khen.
Lam Vũ "ui" một tiếng, khen ngợi: "Nàng thật lợi hại."
Quý Linh Nguyệt nở một nụ cười, vung tay áo dài, bao bọc Lam Vũ vào trong, rồi bỏ lại sự ồn ào và náo nhiệt phía sau, bay nhanh như gió từ ban công lên không trung, chui vào một hang động trên vách đá dốc đứng.
Bạn thấy sao?