Chương 12: Nói dối
Khi Quý Linh Nguyệt ôm quần áo và hành lý, dẫn Lam Vũ đến Tiềm Vân phong, nàng vẫn luôn cau mày thật chặt.
Theo nàng thấy, Lam Vũ mang Song linh căn, tư chất thượng thừa, dù không tu kiếm đạo thì làm Đan tu hoặc Phù tu cũng được. Đến Tiềm Vân phong bình thường, dung tục, e rằng quá lãng phí thiên phú.
[Đan: đan dược, thuốc; Phù: phù chú, bùa chú]
Nàng không biết rằng, Lam Vũ cân nhắc nhiều hơn đến việc làm sao để sống thoải mái.
Tiềm Vân phong là một trong năm đại phong có đệ tử đông nhất. Phong (đỉnh núi) này dù nằm trong núi Hạo Thần quanh năm tuyết phủ nhưng vẫn bốn mùa như xuân, cây cối xanh tươi, rất hợp với tập tính của Lam Vũ. Hơn nữa, phong chủ Tiềm Vân phong, Diệp Khinh Quân, là một đại năng Ngũ linh căn hiếm có. Dù không chuyên sâu vào một đạo nào, đạt đến đỉnh cao như các phong chủ khác, nhưng lại giỏi ở chỗ mọi thứ đều làm được, đối với đa số những người có tư chất không quá xuất sắc, đây là lựa chọn tốt nhất.
Nhưng dù sao nàng cũng không phải là người gì của Lam Vũ, không thể quản. Thấy khuyên không được, nàng đành mặc kệ.
Viện Kiểm Chi mà Lam Vũ ở có hai phòng. Ngoài nàng ra, còn có một nữ hài khác. Người đó mặc áo đỏ và có mái tóc đen, trông rất anh dũng. Nhìn thấy hai người Lam Vũ, nàng ta nhiệt tình chạy tới giúp đỡ, nhận lấy đồ đạc, ánh mắt đảo qua hai người: "Các ngươi, ai là đồng môn tương lai của ta?"
"Là ta." Lam Vũ mỉm cười: "Ta tên Lam Vũ."
"Ta là Ngu Sơn Diệp." Nàng vừa cười vừa dẫn đường, nói: "Nếu có thể ở đây, về cơ bản chính là đệ tử thân truyền của Diệp trưởng lão rồi. Ta nghe nói Diệp trưởng lão đã đi Đông Châu đưa thuốc, vài ngày nữa mới về. Đến lúc đó, chúng ta cùng đi gặp sư tôn một chút nhé."
Lam Vũ gật đầu: "Được."
Vào trong căn phòng trống, Quý Linh Nguyệt tự nhiên lấy chăn đệm ra giúp Lam Vũ trải. Lam Vũ muốn giúp, ngược lại làm hỏng chỗ nàng ấy vừa dọn dẹp, bị Quý Linh Nguyệt không nhịn được nữa mà đuổi xuống giường: "Sao ngươi vụng về thế?"
Lam Vũ bị nàng mắng đến rũ mi cụp mắt, xoay gót chân, ngoan ngoãn đi gấp quần áo. Ánh mắt Ngu Sơn Diệp lại đảo qua hai người, tiến lại gần Lam Vũ hỏi: "Hai người các người, rốt cuộc ai lớn hơn?"
Lam Vũ nói: "Đương nhiên là ta lớn hơn."
"Vậy các ngươi," nàng do dự: "có quan hệ gì với nhau?"
"Là bằng hữu." Lam Vũ đặt quần áo đã gấp gọn vào tủ, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Coi như... bằng hữu rất thân đi."
Phía sau bỗng truyền đến giọng nói trong trẻo của Quý Linh Nguyệt: "Không phải gấp như vậy đâu."
Lam Vũ giật mình, quay đầu lại, mắt tròn xoe nhìn nàng. Quý Linh Nguyệt ngồi xổm xuống, không chút khách khí đẩy nàng sang một bên, lại lấy ra từng bộ quần áo nàng vừa đặt vào, trải phẳng lại, gấp gọn gàng rồi đặt vào.
Lam Vũ bứt bứt ngón tay, cẩn thận nhìn khuôn mặt căng thẳng của nàng ấy. Mãi sau nàng mới nhận ra, nàng ấy đang không vui.
Bạn thấy sao?