Chương 115: & 116
Chương 115: Quản ta
Bức tường thành cao lớn sừng sững trong gió cát, tĩnh mịch và uy nghiêm. Nhìn từ xa, chúng như những người khổng lồ vĩnh viễn trấn giữ nơi đây. Lúc này, cánh cửa phụ ở góc Đông Nam lại từ từ mở ra. Hàng chục luồng sáng đột nhiên bay ra. Các tu sĩ với những vẻ mặt khác nhau bước lên phi kiếm, lũ lượt ra khỏi cổng thành.
Nam nhân dẫn đầu trông khoảng hơn bốn mươi tuổi. Đôi mắt sáng ngời. Nửa dưới khuôn mặt hoàn toàn chìm trong bộ râu quai nón. Hắn bay cực nhanh, khiến cho thanh niên mặc áo trắng phải cố hết sức đuổi theo, mới miễn cưỡng theo kịp phía sau.
"Phụ thân!" trong gió rít, Khánh Tử Bạch gào lên hết cỡ: "Nhóm người Tưởng Húc quả thật đều biến mất cả rồi. Động tĩnh mà tháp canh phát hiện có lẽ chính là do bọn họ gây ra!"
Khánh Hoài cau mày thật chặt. Giọng nói trầm đục truyền ra từ sau bộ râu: "Hồ đồ! Ta đã nói bọn họ làm việc theo cảm tính, bốc đồng, liều lĩnh rồi mà. Không phải đã dặn con trông chừng bọn họ hả?!"
Khánh Tử Bạch chột dạ giải thích: "Con, con chỉ là không chú ý một chút, bọn họ đã biến mất rồi..." Vừa nói, hắn vừa nhìn về phía người ở bên kia, đột nhiên lấy lại được dũng khí: "Đúng rồi, lúc đó con đi gặp các trưởng lão của các tông môn cùng với Ngu Sơn Diệp. Nàng ấy có thể làm chứng cho con!"
Ngu Sơn Diệp liếc hắn một cái, mím chặt môi không nói lời nào. Khuôn mặt thanh tú dường như được bao phủ một tầng bóng tối.
Vài ngày trước, thi thể của các tu sĩ bị bắt cóc trong đại hội Luận Tiên đột nhiên xuất hiện trước cổng thành Võng Lượng. Nhưng không thấy bóng dáng khế thú của họ đâu. Không biết là may mắn hay bất hạnh, sau khi Ngu Sơn Diệp giúp liệm xác xong, đã không tìm thấy bóng dáng Quý Linh Nguyệt ở trong đó.
Rõ ràng đó là một thời điểm không thích hợp, nhưng nàng đã thở phào nhẹ nhõm, tay chân lạnh ngắt cũng dần dần ấm lại. Nhưng điềm báo chẳng lành vẫn còn quanh quẩn trong lòng. Vì vậy, vừa nghe nói có động tĩnh từ sâu trong sa mạc, nàng liền vội vàng đi theo.
"A," Khánh Tử Bạch kinh ngạc kêu lên: "Phụ thân, ở đằng kia!"
Quả nhiên, trên bãi cát không xa là rất nhiều bóng đen đang nằm rải rác. Khánh Hoài là người đầu tiên đáp xuống đất, bước nhanh trên cát. Rồi đột nhiên dừng lại. Ngu Sơn Diệp đi phía sau suýt nữa thì đâm vào lưng hắn. Nàng kinh ngạc liếc nhìn bóng lưng của hắn, rồi đi sang bên cạnh vài bước, nhìn về phía những bóng đen đang nằm la liệt.
Trong khoảnh khắc đó, lông tơ trên người nữ nhân dựng đứng. Theo bản năng, nàng lùi lại một bước.
Những bóng đen nằm trên mặt đất, vậy mà lại là những thi thể không còn khả năng nhận dạng. Cứ như thể bị hút cạn máu thịt và tinh túy, chỉ còn lại lớp da khô quắt, méo mó. Ngu Sơn Diệp chưa từng thấy thi thể nào có cái chết thê thảm như vậy. Giây phút đó, nàng kinh hãi tột độ, không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào. Nhưng phía sau nàng lại vang lên vài tiếng nôn khan. Có người run rẩy hỏi: "Đây là, đây là chuyện gì vậy?"
"Là Ma." Khánh Hoài nhíu mày, nói: "Nhưng ta đã lâu rồi không thấy Ma. Bọn chúng... lẽ ra đang ở vùng Viêm Cảnh phía Nam mới phải." Vừa nói, hắn vừa từ từ bước vào giữa đống thi thể. Mặt hắn sa sầm, nhìn từng thi thể một. Cuối cùng, trên một thi thể, hắn đã phát hiện ra một miếng ngọc bội quen thuộc.
Bạn thấy sao?