Chương 11: Nhập môn
Vọng sơn bào tử mã, không sai chút nào.
[Thấy núi ngay trước mặt nhưng thực tế lại cách rất xa, nhìn khoảng cách đến núi thì rất gần, nhưng thật ra lại có thể khiến con ngựa mệt chết, miêu tả việc nhìn thì dễ, làm thì khó.]
Từ sáng sớm rời khỏi quán trọ, Lam Vũ và Quý Linh Nguyệt không nghỉ ngơi chút nào, cứ một đường đi thẳng. Đến giữa trưa, mới lờ mờ nhìn thấy thị trấn dưới chân núi.
Lam Vũ hoa mắt, chống nạnh dừng lại, ồn ào đòi nghỉ một lát.
Quý Linh Nguyệt nhìn nàng, rồi lại nhìn bóng dáng thị trấn ở phía xa, ngoan ngoãn dừng lại. Nàng lấy một miếng vải mềm từ trong hành lý ra, cẩn thận trải xuống đất thật tốt, rồi mới gọi Lam Vũ ngồi xuống cùng.
Lam Vũ ngồi không ra dáng, nghiêng ngả dựa vào Quý Linh Nguyệt, không ngừng thở ngắn than dài. Ngược lại, Quý Linh Nguyệt thẳng lưng, ngồi rất ngay ngắn, thỉnh thoảng lại nhìn xung quanh. Nghỉ ngơi chưa được bao lâu, nàng đã giục Lam Vũ đứng dậy, tiếp tục đi về phía trước. Lam Vũ lề mề bò dậy, gần như muốn bám vào lưng Quý Linh Nguyệt: "Không muốn đi nữa, có xe ngựa nào không? Chân đau chết mất."
Quý Linh Nguyệt vất vả kéo nàng đi, bất lực nói: "Mới đi được hai mươi dặm thôi mà, sao ngươi lại yếu đuối thế?"
"Hai mươi dặm?" Lam Vũ kinh ngạc: "Ta chưa từng đi một mạch xa như vậy!"
"Ngươi quả nhiên là một tiểu thư nhà giàu mà."
"Trước đây ta cũng có dùng chân được đâu." Lam Vũ nhỏ giọng lầm bầm, mắt nhìn thân hình nhỏ bé của Quý Linh Nguyệt, rồi cũng tự đứng thẳng, chầm chậm đi theo sau nàng.
Đi thêm một lúc lâu, phía sau bỗng vang lên tiếng vó ngựa ầm ầm. Lam Vũ tò mò quay đầu lại, thấy một đoàn xe cách đó trăm mét đang lao nhanh tới, chẳng mấy chốc đã đến trước mặt. Đoàn xe đều là những con ngựa tốt, lông bóng mượt, oai phong lẫm liệt, nhìn qua có gần hai mươi chiếc. Trên chiếc xe ngựa đi đầu có cắm một lá cờ, trên đó thêu một chữ "Khánh" (庆) như rồng bay phượng múa.
Lam Vũ tặc lưỡi, thầm nghĩ đây mới gọi là hoành tráng, thì bị Quý Linh Nguyệt kéo sang một bên nhường đường.
Đoàn xe nhanh chóng lướt qua các nàng, bụi bay mù mịt khiến Lam Vũ phải bịt mũi ho khụ khụ. Quý Linh Nguyệt nhíu mày phẩy phẩy không khí trước mặt, lấy bình nước ra đưa cho Lam Vũ: "Uống một chút đi."
Lam Vũ vừa ho vừa đón lấy, vừa mới vặn nút uống một ngụm, đoàn xe đi qua các nàng đã dừng lại ở phía trước, chỉ chốc lát sau, một công tử nhà giàu mặc cẩm y ngọc bào phe phẩy quạt, chui ra khỏi xe, nhìn về phía các nàng.
Đó là một thiếu niên khoảng mười bảy, mười tám tuổi, môi đỏ răng trắng, còn tú lệ hơn cả con gái. Sau khi cười một tiếng, hắn nhảy xuống xe ngựa, thong thả đi về phía hai người Lam Vũ.
Quý Linh Nguyệt nhíu mày, theo bản năng chắn trước mặt Lam Vũ, cảnh giác nhìn chằm chằm hắn.
Thiếu niên dừng lại trước mặt các nàng, nho nhã lễ phép nói: "Cô nương cũng đến núi Hạo Thần sao?"
Lam Vũ sửng sốt, không biết hắn đang hỏi Quý Linh Nguyệt hay hỏi mình, nhất thời không lên tiếng.
Ngược lại, Quý Linh Nguyệt đã trả lời: "Liên quan gì đến ngươi?"
Bạn thấy sao?