🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 108: Phế vật

Chương này là tác giả đã gộp 2 thành 1 rồi nên mình không gộp thêm với Ch.109 nữa nhe

~~~~~~~~~

"Sở Xuân Hàn." Lam Vũ ngước mắt nhìn nữ nhân trước mặt, lại hỏi lần nữa: "Tại sao ngươi lại ở đây? Có phải phụ hoàng đã giấu ngươi ở đây không?"

"Giấu?" Sở Xuân Hàn cười khẽ, lắc đầu: "Ngươi thấy đây là giấu sao? Chẳng phải là giống giam cầm hơn à?"

Sắc mặt Lam Vũ lập tức tái nhợt. Nàng ngập ngừng: "Phụ hoàng sẽ không làm chuyện như vậy."

"Hắn đối xử với ngươi rất tốt sao?"

Lam Vũ luống cuống gật đầu: "Tốt, phụ hoàng đối xử với ta rất tốt, người rất yêu thương ta."

Sở Xuân Hàn đột nhiên cười khẩy: "Lam Vũ, ngươi không nên cứ lén lút đến gặp ta."

"Tại sao?"

"Bởi vì," Sở Xuân Hàn hạ giọng: "Ta căm ghét ngươi."

Lam Vũ run lên, đôi mắt tròn xoe nhanh chóng ngập nước: "Nhưng trong một năm qua, ngươi đã kể cho ta rất nhiều câu chuyện của con người..."

"Đó là do ngươi cứ quấn lấy ta, ta chỉ đối phó với ngươi thôi." Sở Xuân Hàn lạnh lùng nói: "Nhưng thực ra, mỗi lần nhìn thấy ngươi, ta đều cảm thấy ghê tởm."

"Tại sao?!" Lam Vũ hoảng loạn nắm lấy vạt áo của nàng ấy, nghẹn ngào: "Có phải, có phải vì những câu hỏi vừa nãy không? Vậy sau này ta sẽ không hỏi nữa!"

Sở Xuân Hàn đột nhiên đứng dậy, túm lấy cổ áo Lam Vũ mà xách lên, ném nàng ra ngoài cửa. Lam Vũ lăn một vòng trên đất. Khi nàng bò dậy, cánh cửa đã bị đóng sầm lại. Nàng ngây người nhìn cánh cửa đóng chặt, ngồi tại chỗ một lúc lâu, rồi mới nức nở đứng dậy, lau nước mắt, biến thành một con cá nhỏ bơi ra ngoài.

Bơi ra khỏi thành Giao Nhân, Lam Vũ trèo lên rạn san hô, thút thít chui vào đám rong biển rậm rạp. Khóc mệt rồi, nàng nắm lấy một nắm rong biển, mơ màng ngủ thiếp đi.

"Lam Vũ..."

"Lam Vũ!"

Tiếng gọi ngày càng lớn đã đánh thức nàng khỏi giấc ngủ. Lam Vũ mơ màng tỉnh dậy, theo bản năng thò đầu ra: "Mẫu hậu?"

Tiếng gọi đột nhiên dừng lại. Tiếp đó, một tiếng quát giận dữ chợt vang lên: "Lam Vũ, không phải ta đã bảo con đóng cửa suy ngẫm sao!"

Lam Vũ run lên. Trong tầm mắt mơ hồ của nàng, nữ nhân mặt đầy giận dữ, đầu đội Hậu quan lộng lẫy, trên người khoác áo gấm bạc, từ xa lao đến "vút" một tiếng. Giang Hề không ngần ngại chọc vào trán nàng. Giọng nói như pháo nổ: "Con lại chạy đi đâu nữa? Lại đến vùng biển cạn phải không? Ta không cho con đi, con lại cố tình đi đúng không? Con rốt cuộc có biết con người nguy hiểm đến mức nào không! Não của con chẳng lẽ cũng nhỏ như đám cá tạp tôm tép kia sao?"

Lam Vũ kêu lên một tiếng. Sau khi bị chọc chọc mấy cái, nỗi uất ức tích tụ trong lòng đột nhiên dâng lên: "Trên đời này làm gì có mẫu hậu nào như người chứ!"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...