Chương 98: Hương vị của hạnh phúc
Sắp bước sang tháng 12, nhiệt độ âm dưới 20 độ, đối với những người quanh năm sống quen trong thành phố sẽ không chịu nổi.
Không nhiều người qua lại con đường nhỏ này để cảm thụ ngày đông lạnh lẽo. Trời lại vừa đổ một trận tuyết khiến cho nơi đây càng thêm lạnh.
Quan Di Tình nhớ năm đầu tiên mình đến nơi này, lúc ấy có chút không chịu được mùa đông ở đây. Ra khỏi cửa phải mặc áo khoát dày, thường xuyên có gió lớn, một tháng chí gì cũng 20 ngày nổi gió. Có khi gió mạnh táp vào mặt người sắc nhọn những tưởng có thể gây ra vết cắt.
Năm đầu tiên sống ở đây thật không có bao nhiêu là tốt đẹp vì chưa thích ứng kịp, mùa hè còn đỡ đi, mùa đông lạnh lẽo khiến người ta không mấy hài lòng.
Mấy năm tiếp theo dần dần quen thuộc, dần dần không cảm thấy mùa đông lạnh đáng sợ nữa, trái lại cảm thấy mùa đông hiền hòa không ít. Hàng năm mặc kệ thời tiết ra sao, chỉ cần Quan Di Tình muốn đến nơi này, cô sẽ ở lại một mình. Tựa hồ nơi này là ngôi nhà thứ hai của cô, mùi vị nơi này 4 năm ra sao, cô đã cảm nhận thật đầy đủ.
Một mình lẳng lặng cảm nhận thế giới bé nhỏ của mình, nơi này có hình bóng của người kia, đó chính là nguyên nhân cô lưu luyến nơi này. Mỗi khi đến đây, mình cảm giác nàng ở bên mình, ngửi được mùi hương của nàng, tiếng hít thở của nàng, cái ôm dịu dàng của nàng.
Nhắm mắt lại, buông thỏng hai tay ra, ngước mặt lên trời cho gió từng cơn táp vào mặt.
Có thể là do cô quá mức chú tâm, quên mình nên khi bị một người từ phía sau ôm lấy cũng không phát hiện, đến lúc phát hiện, cảm thấy hơi thở thật quen thuộc.
"Có nhớ em không?"
Giọng nói thiết tha như mê hoặc thần trí.
"Có "
Làm sao mà không nhớ, nằm mơ cũng thấy bóng dáng của nàng, nhưng mỗi lần tỉnh lại bên cạnh đều trống vắng cô đơn, loại cô đơn đó thật buồn.
"Vậy sau này em ở đây, Tình nói muốn kết hôn với em, lời này có còn tính không?"
Xa Vân Hề tựa cằm trên vai Quan Di Tình như đứa bé. Âm thanh rất nhẹ, chỉ nghe nhịp đập con tim.
"Tính "
"Vậy sau này Tình là vợ của em, không được hối hận, không cho hối hận, cũng không cho thối lui, sau này phải cùng em, không được quay lưng, có được không?"
"Được "
"Cuộc đời gặp được Tình, thật tốt a."
Muốn nói thật nhiều lời yêu thương hơn, Xa Vân Hề phát hiện giây phút này có nói bao nhiêu lời cũng không biểu đạt hết tình yêu của mình.
Quan Di Tình xoay người, ôm chặt người trước mắt. Nước mắt tự nhiên tuôn chảy, cô chỉ muốn ôm, ôm mãi, không buông ra nữa.
Cách đó không xa, có hai người trông thấy cảnh này, một người hài lòng nở nụ cười, một người khác làm ra vẻ chế giễu buồn cười.
"Vợ à, nếu bây giờ chúng ta chụp lại cảnh này rồi mang đi đấu giá, có thể được bao nhiêu tiền?"
Lục Nhĩ Nhã nghiêng đầu xem cuộc vui. "Mạc Dao, chị lại bắt đầu nghịch ngợm. Chúng ta đi thôi, đừng trở ngại các nàng."
Bình luận