Chương 96: Ngàn cân treo sợi tóc
"Vân Hề, Vân Hề..."
Thấy Xa Vân Hề lao ra, Lục Nhĩ Nhã hết sức hoảng sợ. Nàng không biết Vân Hề lại hành động như vậy, sau khi ngây người, Lục Nhĩ Nhã hướng Xa Vân Hề hô to.
"Nhĩ Nhã, cô chạy qua bên Đường Mạc Dao đi, lẹ lên."
Xa Vân Hề vồ tới giật lấy súng lục trong tay của Đường đại thiếu, nàng biết bằng sức mạnh của chính mình căn bản không đánh lại người đàn ông này, nàng chỉ là muốn tranh thủ thời gian để Lục Nhĩ Nhã an toàn trở về bên cạnh Đường Mạc Dao.
Nghe Xa Vân Hề giọng nói khó nhọc, Lục Nhĩ Nhã khóc. Nàng biết Xa Vân Hề vì muốn tốt cho nàng, vì thế nàng nhanh chóng chạy tới chổ Đường Mạc Dao.
"Nữ nhân ngu si, lại dám tập kích tao."
Đường đại thiếu tức giận mắng to, hắn vừa cùng Xa Vân Hề giành giật vừa mắng người. Súng lục trong tay hắn tuy bị Xa Vân Hề cướp đi, nhưng Xa Vân Hề bị mình áp chế cũng không có cơ hội nổ súng.
"Mạc Dao, Mạc Dao, nhanh cứu Vân Hề, nhanh đi."
Lục Nhĩ Nhã cầm lấy tay Đường Mạc Dao hô lớn, mà ở một bên Quan Di Tình không biết phát sinh cái gì, cô chỉ biết là Xa Vân Hề đang gặp nguy hiểm.
Từ lúc vừa bắt đầu, trong đây đã thành hai nhóm người đối lập. Người của Xa Vân Hề và Đường Mạc Dao một bên, người của Đường đại thiếu một bên.
Song phương giơ súng chĩa vào nhau, đôi mắt mỗi người không hề dám lay động.
"Mạc Dao, Vân Hề làm sao? Nàng bị làm sao?"
Quan Di Tình cau mày, hoang mang níu tay Đường Mạc Dao. Giọng nói như khóc, cô rất sợ Xa Vân Hề xảy ra chuyện, sợ nàng sẽ không bao giờ quấn quít lấy mình nữa, không được ăn những món khó ăn của nàng nữa. Sợ không hơi ấm của nàng, còn có hương vị riêng của nàng.
"Đừng lo lắng, tôi sẽ bảo vệ tốt cho Vân Hề, mọi người..."
Chưa nói hết câu, mọi người liền nghe thấy "Đùng" một tiếng súng vang, tất cả mọi người tập trung ánh mắt về phía kia, nghi hoặc, sợ hãi, còn có khủng hoảng.
"Vân Hề, Vân Hề..."
Lục Nhĩ Nhã như phát điên chạy tới bên cạnh Xa Vân Hề, lúc này xuất hiện một nhóm người khác đi vào trực tiếp chế phục người của Đường đại thiếu.
Ôm Xa Vân Hề ngã trên mặt đất, Lục Nhĩ Nhã không biết làm sao, tất cả đến quá nhanh, quá đột ngột.
"Vân Hề, cô sẽ không có chuyện gì, chúng ta đi bệnh viện, liền đi bệnh viện."
Lục Nhĩ Nhã dùng hết sức lực ôm lấy Xa Vân Hề gầy yếu, chỉ là bản thân mình cũng nhỏ bé, căn bản không ôm nổi Xa Vân Hề.
Đường đại thiếu nhìn thấy trước ngực Xa Vân Hề máu tươi chảy ồ ạt, súng trên tay bất động từ khi nào, ánh mắt đầy sợ hãi. Hắn đã giết người, giết Xa gia tam tiểu thư. Hắn vốn chỉ muốn lợi dụng chuyện này hù dọa bọn họ để chiếm đoạt Đường Thị, hiện tại không chỉ giết người, hơn nữa mạng của mình có khi sẽ không còn.
Bình luận