Chương 83: Đâu là tình yêu
Xa Vân Hề sắp xếp phòng ngủ, xuống lầu thì nhìn thấy Quan Di Tình ngồi ở phòng khách, gương mặt băng lãnh. Hiện tại nàng đã biết nguyên nhân vì sao Di Tình rời xa nàng, nàng không cách nào yên lặng ở một bên mà nhìn, không cách nào ngồi yên không để ý.
"Di tình, Tình có muốn ngoài một chút không?"
Xa Vân Hề đi xuống lầu đứng một bên dịu dàng hỏi, dáng dấp hung tợn buổi sáng sớm đã không còn.
"Ân, muốn đi cửa tiệm. Em ở nhà làm việc nhà đi." Quan Di Tình ngồi ở chỗ đó, không có bất luận biểu thị gì, cho dù như vậy vẻ mặt cũng không hề biến hóa. Âm thanh lạnh lẽo giống như người xa lạ.
"Em đi với Tình."
"Tôi tự đi được, em hiện tại giúp việc nhà, vì thế em cứ làm mọi chuyện trong nhà. Em đừng quan tâm đến đường đi nước bước của tôi có được không?"
Quan Di Tình nhíu mày, Xa Vân Hề hiện tại dính cô như cao su, cô không thích như vậy, nếu cứ như thế sẽ làm cô dao động, dao động luôn cả quyết tâm mà cô đã cố gắng suốt 4 năm qua. Thật vất vả nhẫn nhịn bốn năm, không muốn bởi vì sự xuất hiện của nàng mà thay đổi.
"Không, em muốn cùng đi với Tình. Em biết Tình muốn đẩy em ra. Nhưng em sẽ không để cho Tình được như ý, em cho Tình thời gian bốn năm, hiện tại Tình phải về bên em."
Xa Vân Hề ngồi bên người Quan Di Tình, giọng nói dịu êm lại có chút thương cảm. Đã bỏ mặc bốn năm, gặp lại cũng nên vì bản thân mà sống. Đời người không có bao nhiêu thời gian có thể lãng phí, mình không thể cứ như vậy không có mục tiêu, cũng không muốn để cho Di Tình đau lòng thêm. Cô ấy trốn tránh không có nghĩa là mình cũng sẽ trốn tránh. Tình yêu lúc trở lại tốt đẹp biết nhường nào.
"Xa Vân Hề, em đừng nghĩ như vậy. Chúng ta đã kết thúc, không thể trở lại. Nếu em muốn thì đó là chuyện của em. Tôi chưa từng có ý định cùng em quay lại."
Quan Di Tình đứng lên hướng Xa Vân Hề lớn giọng, muốn đem hết thảy nỗi lòng phát tiết ra ngoài. Cô biết hiện tại cô là người khiếm khuyết, đối với tình yêu này càng không có khả năng vì thế càng không có tư cách đi chiếm giữ nàng.
Trước đây cô kiên trì là vì cô có năng lực làm cho nàng hạnh phúc, hiện tại hoàn cảnh đã không như xưa, cô là một phế nhân, cái gì cũng không nhìn thấy, cái gì cũng làm không được, chẳng lẽ cái gì cũng phải giao phó cho nàng, cô không chịu đựng nổi.
Nói cô nhát gan cũng được, ngốc cũng được, nhưng cô sợ có một ngày nàng sẽ chán chường sẽ khổ sở. Tình yêu là hạnh phúc, chứ không phải thương cảm. Cô không thể nào chấp nhận được bản thân mình tàn tật như bây giờ thì làm sao tiếp nhận phần tình cảm này. Bốn năm buông tay đã hiểu rõ, chỉ cần yên lặng dõi theo cuộc sống của nàng đã là hạnh phúc, không nên tới gần, đây chính là niềm tin sống sót còn lại của cô.
"Di Tình, Tình có thể không cùng em, nhưng em không thể không có Tình. Em không có Tình em thật sự sống không tốt. Bốn năm, em cho rằng chỉ cần 4 năm lẳng lặng quá trôi qua là xong nhưng dường như tình yêu càng sâu đậm, vì thế em trở về. Em yêu Tình, Tình thử nói xem em nên làm gì. Nếu tương lai phải xa nhau, em hi vọng chính mình là người rời đi vì em sợ cô độc, sợ thế giới không có Tình. Em biết em ích kỷ, nhưng em chỉ muốn yêu Tình mà thôi"
Bình luận