Chương 75: Người yêu biến mất
Xa Vân Hề trở lại Xa gia, liên tục nhìn vào điện thoại di động, con mắt chớp một cái cũng không dám, chỉ lo sẽ bỏ qua cái gì? Quan Di Tình về nhà lần này không biết có chuyện gì. Cái loại dự cảm xấu này càng ngày càng mãnh liệt, tâm như chết đi không có cảm giác.
"Hề Hề, con liên tục nhìn điện làm gì, sắp mười giờ rồi nhanh lên ngủ đi?"
Xa mụ mụ vào cửa thấy con gái của mình từ lúc về nhà bắt đầu nhìn điện thoại không tha, bà không biết chuyện gì, nhưng bộ dáng này của con gái làm cho bà lo lắng.
"Ân, mẹ, một hồi con ngủ, mẹ ngủ trước đi." Xa Vân Hề không ngẩng đầu, nói qua loa một câu.
"Nếu như muốn gọi điện thoại thì gọi đi. Nhìn hoài cũng có được gì đâu, có phải là Di Tình xảy ra chuyện gì?"
Xa mụ mụ đi tới, ngồi vào bên người con gái. Nhìn màn hình đen thùi lùi, bà biết có lẽ không có chuyện gì tốt lành.
"Không có, mẹ, mẹ đi ngủ đi." Xa Vân Hề rốt cục không muốn rời xa màn hình, ngẩng đầu lên nhìn mụ mụ, gượng ép nở ra nụ cười.
"Được rồi, nếu như có việc nhất định phải nói ra, đừng có ở đó tỏ vẻ ta mạnh." Con gái không muốn nói, Xa mụ mụ cũng không miễn cưỡng. Con cái lớn rồi, bà biết các nàng có thể giải quyết vấn đề của chính mình.
"Đi ngủ sớm một chút đi, ngủ ngon "
"Được, mẹ, ngủ ngon."
Xa mụ mụ rời phòng, Xa Vân Hề nhìn theo dáng lưng của bà, thở dài một hơi. Rõ ràng nói rồi, về nhà gọi điện thoại cho mình, nhưng mà đến giờ đến cái tin đơn giản cũng không nhắn cho mình. Tâm Xa Vân Hề như rơi vào kẽ băng nứt, đông cứng không có nhiệt độ.
Thực sự mỗi một giây nàng cũng không thể nào nhẫn nại nữa, cuối cùng cầm điện thoại lên gọi đi.
Một lúc lâu, ngoại trừ cái âm thanh tổng đài tút tút cũng không có ai trả lời. Xa Vân Hề sợ hãi, lại gọi thêm mấy lần, nhưng lần nào cũng như lần nấy, không ai nghe.
Hoang mang, sợ hãi, Xa Vân Hề đột nhiên từ trên giường bước xuống loạng choạng đến nỗi ngã lăn ra đất. Không trả lời điện thoại nghĩa là Quan Di Tình đã xảy ra chuyện rồi. Gọi thêm mấy lượt vẫn không có kết quả. Trên mặt mồ hôi lạnh vã ra, miệng liên tục lập lại một câu.
"Di tình, Di Tình... Nhanh nghe điện thoại, nhanh nghe điện thoại."
Đôi mắt đỏ ngầu, điện thoại di động lại hiển thị chỉ mỗi một trạng thái. Xa Vân Hề không ngồi yên được nữa, cầm lấy áo khoác trực tiếp chạy ra khỏi phòng ngủ xuống lầu.
Xa mụ mụ nhìn con gái còn mặc áo ngủ vội vội vàng vàng rời đi, trong lòng bà lo âu không ngớt, lớn tiếng gọi với theo.
"Hề Hề, muộn rồi con còn đi đâu? Hề Hề..."
Xa Vân Hề tựa hồ không nghe lời mẹ gọi, không để ý đến Xa mụ mụ, mở cửa chạy như điên.
Xa mụ mụ nhìn thấy con gái như vậy bà cũng gấp gáp xuống lầu. Bước ra bên ngoài chỉ nhìn thấy cái bóng nhanh chóng mở cửa xe ô tôi phóng đi.
Bình luận