Chương 7: Phu nhân mời khách
Quan Di Tình mang Xa Vân Hề tới nhà hàng sang trọng nhất thành phố ăn cơm, hơn nữa còn là phòng ăn kiểu Tây. Xa Vân Hề là lần đầu tiên tới nơi như thế này, trước đây nàng thích những nơi đơn giản, cứ bình thường là được. Nhưng nơi này rõ ràng khác hẳn, phải nói là đẳng cấp, những nhà hàng trước đây nàng tới đều không thể gọi là đẳng cấp được. Ở trong lòng không ngừng mà nói thầm: Cuộc sống của người có tiền chính là như thế này a, cái gì cũng đều bậc nhất.
Nhìn phòng ăn thật xa hoa, hơn nữa mỗi nơi đều có một phong cách riêng. Nếu tính theo tiêu chuẩn của xã hội thượng lưu, cũng không biết bữa cơm này tốn bao nhiêu tiền. Tuy rằng không phải tiền của mình, nhưng là Xa Vân Hề cũng đau lòng. Người ta mời nàng đến đây ăn cơm, lần sau nàng cũng phải mời lại người ta, không phải sao? Nhưng tiền lương của mình ít ỏi, e sợ còn chưa đủ tiền một chén đồ uống ở đây nữa là. Ngẫm lại thì không nên đáp ứng Quan Di Tình tới dùng cơm, in relationship chính là phiền phức, không tiền không được, tiền thiếu cũng không được. Nhìn tiện nghi nơi này xem, mỗi một cái đều đáng giá nha, lấy ra đi bán cũng thu được chút ít. Còn nhân viên ăn mặc, chà chà, so với mình tốt hơn gấp mấy lần, quả nhiên là đãi ngộ không giống.
Xa Vân Hề nhìn toàn bộ phòng ăn xa hoa, con mắt đều sắp bốc ra ánh sáng xanh lục, không phải nàng không biết mấy chổ này, mà là căn bản sẽ không tới chỗ như thế. Trong mắt Xa Vân Hề, cuộc sống thật đơn giản, tùy ý, không muốn quá nhiều tính toán, người có tiền cảm thấy hàng quán ở con đường nhỏ không sạch sẽ, ngược lại Xa Vân Hề cảm thấy đó là nhân sinh, ngẫu nhiên biết qua một chút tâm tình sẽ tốt hơn rất nhiều. Nhiều người có tiền nghĩ phải xài hàng hiệu, Xa Vân Hề không cho là như vậy, quần áo chỉ để dùng che kín thân thể, không có cần thiết tốn kém quá. Có quần áo mặc là rất tốt đẹp rồi. Nếu như dùng tiền đi du lịch, hoặc là mua vài quyển sách lại càng tốt hơn. Kiểu sống xa hoa này nàng không hề thích, tuy rằng nơi này thật sự rất đẹp mắt, chỉ có thể phóng tầm mắt nhìn không thể làm gì khác được.
Tất cả món ăn được dọn lên, Xa Vân Hề nhìn thấy trên bàn có thịt bò, những món này để mình ăn sao? Mình thật sự siêu chán ghét cơm Tây, nhưng nếu không ăn sẽ lãng phí bao nhiêu tiền a, lúc biết ăn những món này chỉ ăn qua có hai lần, hiện tại thực sự là không nuốt nổi.
Quan Di Tình nhìn Xa Vân Hề vẫn không cầm nĩa, cho rằng nàng không biết cách ăn cơm Tây, liền hỏi nàng: "Tiểu Hề Hề, cô không biết cách dùng dao nĩa sao? Nếu không tôi dạy cho cô được không?"
"Không phải, tôi biết, ha ha." Không phải là mình không biết cách dùng nhưng mà những thứ đồ này làm sao ăn, lần trước cùng tỷ tỷ đi ăn cơm Tây đã ói ra một buổi tối, hiện tại làm sao còn muốn như hôm đó nữa, lại không tiện cự tuyệt, có thể làm sao bây giờ a?
Xa Vân Hề ở một bên kêu khổ, nàng thật sự không muốn ăn những thứ đồ này, cũng không biết những người kia tại sao thích ăn cơm Tây. Món ăn Trung Hoa thật tốt, dinh dưỡng phong phú, mùi vị rất ngon. Tay trái cầm nĩa, tay phải lấy dao, nhẹ nhàng cắt một khối nhỏ thịt bò. Xa Vân Hề lần đầu tiên cảm giác ăn cơm khó chịu như vậy, quy củ như vậy. Trước đây mình miệng lớn ăn cơm, cũng không có nhăn nhó như bây giờ. Mình không phải đại gia khuê tú, tại sao lại phải chịu đựng thế này, trong lòng oan ức như cô vợ nhỏ.
Bình luận