Chương 44: Làm bạn gái
Quan Di Tình cứ như vậy ôm Xa Vân Hề vào lòng, cảm động không thôi. Khi chúng ta quan tâm đến một người, tất cả những suy nghĩ đều hướng về người đó. Những người đã từng yêu đều biết tình yêu quả thật đày đọa người ta, nếu không có được, càng đau khổ.
Xa Vân Hề ôm sát sau lưng Quan Di Tình, duyên phận của nàng và Di Tình có lẽ từ lúc gặp nhau đã định. Xa Vân Hề chưa từng nghĩ sẽ phát triển quan hệ với Quan Di Tình đến mức độ này, dựa theo tính cách của nàng, được như hôm nay đúng là khó mà tưởng tượng. Ngẫm lại, mình trước kia, nhìn lại một chút dáng vẻ hiện tại của mình, tựa hồ nàng bây giờ khiến người ta kinh ngạc. Đã không còn muốn yêu, nhưng hôm nay lại vì một người con gái, nàng muốn giao nộp cả trái tim mình. Không ngờ rằng mình sẽ gặp lại Phạm An Nguyên, hành động của hắn hôm nay chứng tỏ mọi việc có lẽ vẫn chưa kết thúc.
Tình yêu rất kỳ diệu. Mọi người cứ nghĩ nó toàn màu hồng nhưng nếu trải qua mới biết, đằng sau vẻ đẹp đó cất giấu vô số thống khổ. Thậm chí những tháng ngày hạnh phúc có thể sẽ ngắn ngủi, mà đắng cay lại mãi kéo dài.
Đã từng khóc không thể dừng lại được, cuộc sống chỉ nghĩ đến một người; lúc tình yêu không còn, nỗi đau như một quả bóng cao su bám chặt không ngừng, triền miên đau khổ. Muốn buông xuống nhưng không thể, đến cả thời gian thở ra cũng thấy đau đớn. Cứ ngỡ khóc lóc sẽ vãn hồi được; cứ ngỡ say sẽ mang người trở về; cứ ngỡ xa nhau sẽ quên. Lúc nhìn lại tháng ngày đó chỉ ngạc nhiên, ồ thì ra mình từng sống như thế.
Đối với Xa Vân Hề, tình yêu khiến nàng tuyệt vọng và bất lực, đều một mình chịu đựng. Thật vất vả mới mang trái tim yên bình về nước, nhưng khi về nước trái tim một lần nữa bị Quan Di Tình lấy mất.
Xa Vân Hề sợ. Đã một lần yêu, một lần đau khổ, không biết lần này so với lần trước ra sao? Đã khổ sở giãy dụa, trốn tránh, làm bộ thờ ơ như không có chuyện gì xảy ra, nhưng cuối cùng vẫn không vượt qua được sức mạnh của tình yêu.
Nàng đã không muốn nghĩ đến, cuối cùng tình yêu lại tới.
Xa Vân Hề ôm Quan Di Tình, trong mắt sương mù giăng kín, bắt đầu trào ra khóe mi. Đã bao lâu rồi nàng chưa khóc vì tình yêu. Cho rằng đời này đời này sẽ không phải vì tình mà khóc nữa, vậy mà hôm nay nàng lại rơi nước mắt.
"Xin lỗi, Di Tình." Xa Vân Hề âm thanh nghẹn ngào, bản thân nàng cũng không biết vì sao không kìm lòng được chảy ra nước mắt. Có thể là do quá yêu thích cái ôm hay là do quá yêu thích hương vị trên cơ thể Di Tình, hay là tdo rái tim của mình đã tìm được chốn bình yên nên hạnh phúc đến xúc động.
"Đứa ngốc, tại sao muốn nói xin lỗi?" Quan Di Tình cười, nhưng khóe mắt cũng đã long lanh, rõ ràng toát lên niềm hạnh phúc có thể làm người ta đố kị, trong lòng rung động, giờ khắc này cả hai hòa mình vào vòng tay ấm áp của nhau.
"Em vẫn trốn tránh, để Tình đợi lâu như vậy, để Tình thương tâm, để Tình khổ sở, một mình chịu đựng tất cả, em chỉ biết trốn tránh, em là một đứa ngu ngốc."Bản thân nàng đã ích kỷ, thích cô ấy dịu dàng, lại không muốn thừa nhận trái tim mình, vì lẽ đó không thể làm gì khác hơn là trốn ở một góc.
Bình luận