Chương 42: Buồn bực mất tập trung
Hành động của Phạm An Nguyên vừa rồi làm Xa Vân Hề tâm loạn. Nàng không biết hắn sẽ làm như vậy, đột nhiên nói vẫn yêu nàng.
Lòng đang bình tĩnh lập tức bị hắn quấy nhiễu tùm la tùm lum. Nàng từ lâu không muốn khơi ra đoạn tình cảm với hắn. Cảm giác buồn bực, tức giận, chẳng lẽ nàng còn yêu hắn sao? Hay vì hắn quấy rối cuộc sống của mình, mà trong lòng không thoải mái?
Vừa lái xe, Xa Vân Hề nhíu mày, từ lúc Phạm An Nguyên nói ra lời đó, chân mày của nàng đến giờ không giãn ra nổi. Tâm rối bời, giấu đi sáu năm tình cảm, chỉ vì hắn nói một câu thôi, lòng đã loạn.
Xa Vân Hề một mình ảo não, nàng nhìn vào gương xe, phát hiện có một chiếc Ferrari màu đỏ theo sau mình, ngồi thẳng lưng, nhìn kỹ một chút bảng số chiếc xe kia. Khi nhìn rõ mới thả lỏng người.
Cô ấy vẫn theo mình sao? Di Tình lo lắng cho mình hay sợ điều gì? Mặc dù đối với việc Quan Di Tình theo dõi, có chút không thích, thế nhưng cũng không có đặc biệt phản cảm.
Đây là lần đầu tiên nàng không có chán ghét một người như vậy dây dưa với mình, là vì mình đã yêu cô ấy sao?
Bỗng nhiên nhớ tới lúc ở bãi đậu xe, Phạm An Nguyên nắm lấy tay mình, Xa Vân Hề trong lòng hơi hồi hộp một chút. Tình cảnh đó Quan Di Tình đã nhìn thấy sao? Quan Di Tình nếu như muốn biết mình và Phạm An Nguyên quan hệ thế nào rất dễ dàng, hẳn là cô ấy đã biết rồi. Quan Di Tình chắc đã phái người đã điều tra mình, quá khứ của mình, cô ấy làm sao có khả năng không đi điều tra, chuyện cánh tay của mình, chắc Di Tình cũng đã điều tra, bởi vì Di Tình chưa từng hỏi mình nguyên nhân, nếu muốn biết nguyên nhân, ngoại trừ phái người điều tra, thì không có cách khác?
Cùng Quan Di Tình tiếp xúc, Xa Vân Hề biết phong cách làm việc của nàng. Có thể không được lòng nhiều người, nhưng Quan Di Tình lại là người có chừng mực, năng lực làm việc rất mạnh, tự đáy lòng nàng kính nể Di Tình.
Hôm nay, nàng nhất định phải hướng Quan Di Tình giải thích, mặc kệ cô ấy có tin hay không, nàng cũng muốn nỗ lực một lần, không phải sao? Trong tình cảm, chủ yếu nhất là tin tưởng lẫn nhau, kiêng kỵ nhất chính là nghi ngờ. Tự mình biết, chính mình cũng đã trải qua, không muốn để cho người phụ nữ nàng thương phải khổ sở, nàng chỉ còn cách thẳng thắn tất cả với Di Tình.
Xe rất nhanh khiến tiến vào tiểu khu gara, Xa Vân Hề cầm một số thứ rồi lên lầu.
Quan Di Tình theo sát Xa Vân Hề, thấy nàng đỗ xe xong đi lên lầu, trong lòng buồn đến hoảng. Ngồi trong xe, ánh mắt bi thương.
Khi thấy Xa Vân Hề và Phạm An Nguyên, trái tim của cô như bị ai bóp nghẹt. Vẫn luôn không dám đối mặt, cô sợ Xa Vân Hề có một ngày sẽ bị người khác cướp đi. Không phải là cô nhát gan, mà là bản thân cô biết mình không quá kiên cường. Yêu một người nhưng không được đáp lại, khổ sở chờ đợi, yên lặng chờ đợi, một mình cô tịch, một mình cô đơn. Chính cô cũng cần có một người an ủi, đôi khi cô chỉ cần một cái ôm ấm áp. Từ nhỏ đến lớn, cô chính là người ôm hết vào người. Xưa nay chưa có người nào có thể cho cô dựa vào, cho rằng lần này có thể từ từ khiến nàng đáp lại tình yêu, không biết bây giờ có hy vọng hay không.
Bình luận