🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 25: Thích hợp yêu

Xa Vân Hề thất thần nhìn người hiện trên màn hình điện tử, người này bao lâu rồi chưa gặp, thời gian như thần dược chữa lành vết thương. Tháng năm lơ đãng dần trôi qua, vết sẹo trong lòng kia dường như cũng đã từ từ nhạt bớt, lúc gặp lại trong lòng trở nên nhẹ nhàng đôi chút.

Bóng dáng quen thuộc kia, nàng tình cờ nằm mơ vẫn hay hiện ra trong giấc mộng. Năm tháng vậy mà không lưu lại trên mặt hắn vết tích nào, hắn bây giờ càng thêm đẹp trai, có lẽ là càng thích trêu đùa nữ sinh.

Đã cùng hắn qua lại một thời gian, Xa Vân Hề không biết nên dùng tâm tình để đối phó. Giờ khắc này có lẽ chỉ cười cho qua chuyện, hoặc là xoay người không để ý tới những chuyện kia nữa. Nàng đã nghĩ rằng đó là tình yêu, bây giờ nghĩ lại, thật mình có phải đơn giản quá hay không. Ái tình thật vĩ đại, có lẽ nàng không có đủ sức mạnh theo đuổi nó.

Phạm An Nguyên, nàng đã từng muốn cùng hắn đi hết một đời. Lần này gặp lại, đáng ra nàng phải vui vẻ hoặc hạnh phúc, không phải sao?

Đàn dương cầm, đó là giấc mơ rực rỡ nhất cuộc đời nàng, sáu năm trước vì người này mà vỡ nát.

Không có ước mơ, không có ái tình, nàng không hiểu vì sao nàng sống qua được năm tháng ấy, Xa Vân Hề cố gắng nhớ lại tháng ngày kia, nhưng trong đầu chỉ còn là một mảng trống rỗng. Bởi vì không muốn nhớ lại, mới để cho mình tự mất trí nhớ sao?

Nhìn người bên trong màn ảnh, Xa Vân Hề khóe mắt có chút ướt át. Từng giọt nước mắt không biết tên cứ như vậy lén lút chảy xuống không cần sự cho phép của chủ nhân.

Dù đã hơn sáu năm, trong lòng vẫn là đau đớn, nguyên lai nàng không có quên, mà là đem nó đặt ở một góc không để ý tới. Lần này gặp lại, những gì cố giấu đều bộc phát ra, chua xót nhường nào.

Ban đêm đen kịt, người đi trên đường dần dần thưa thớt, thỉnh thoảng sẽ có mấy chiếc xe qua lại. Mặc kệ vết thương sâu bao nhiêu, buổi tối sẽ không ai nhìn thấy, sẽ không ai thương hại mình. Màn đêm, nó chứng kiến một mình nàng gào khóc, một người chịu đựng hết thảy tất cả.

Trong cái thành thị nhộn nhịp này, nhìn xa xa chỉ thấy màn đêm u ám. Nơi này xa hoa tráng lệ nhưng vẫn như trước lạnh lùng, lạnh lùng khiến người ta cảm thấy không một hơi ấm.

Quan Di Tình nhìn gò má Xa Vân Hề, trong mắt nàng cô đơn cùng bi thương, hình ảnh đó như lưỡi dao sắc, mạnh mẽ đâm tiến vào trái tim của cô. Hai hàng nước mắt chảy xuôi theo má, nhìn thế nào cũng đều cảm thấy đau lòng. Muốn ôm nàng ấy vào lòng dỗ dành, nhưng không tìm ra được một cái lý do thích hợp. Xa Vân Hề mang hết thảy tâm sự giấu ở trong lòng, nếu cô tùy tiện ôm nàng vào lòng, nàng sẽ khó xử.

Uống một hớp nước, Xa Vân Hề xoay người cười cười nhìn Quan Di Tình. Ngày hôm nay nàng thật sự có chút thất thố, tại sao có thể ở trước mặt Di Tình ngồi khóc đây?

"Chúng ta về thôi." Âm thanh có chút yếu ới. Khuôn mặt dù mỉm cười lại khiến người khác xót xa không chịu nổi.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...