Chương 19: Thích tôi sao
Xa Vân Hề vừa ngủ, Quan Di Tình liền tỉnh dậy. Cô bình thường vẫn thức rất sớm khoảng 5 giờ sáng như hôm nay, mở mắt ra nhìn thấy Xa Vân Hề ngủ say, đưa tay sờ gương mặt nàng, nhéo nhéo hai cái.
Xa Vân Hề cảm giác trên mặt mình có ai đó đang xoa xoa, nhíu mày, nhanh chóng đưa tay đỡ lấy. Tay của Quan Di Tình bị người kia nắm lấy, giữ chặt trước ngực không tha. Cô muốn ngủ thêm chút nữa nhưng nhớ lại phải thức dậy làm bữa sáng cho Xa Vân Hề nên mới tranh thủ rời giường. Lấy tay từ trong ngực Xa Vân Hề rút ra, đặt nụ hôn nhẹ nhàng trên môi nàng xong bước xuống rời giường.
7h, Quan Di Tình đã làm cơm xong đi đến phòng ngủ gọi con sâu lười. Vừa mở cửa phòng trong nháy mắt không tin vào mắt mình nữa, trên giường loạn thất bát tao, này là có cướp vào hay sao?
Chăn trên giường nhăn nhúm, con bạch tuộc kia nằm ngang nằm dọc, cả thân người sát mép giường, chỉ cần khẽ động e hậu quả khó lường, ngoại trừ nàng cùng mặt đất hôn môi, cô không nghĩ ra kết cục nào khác.
Quan Di Tình trợn tròn mắt lên, cô không tin vào mắt mình nữa. Tư thế ngủ của Xa Vân Hề thiệt hết lời lẽ nào diễn tả. Hôm qua nàng lập kỉ lục Guinness về ngây người, hôm nay chắc sẽ lại lập kỉ lục về tư thế ngủ.
Nhớ lại tối hôm qua, cô ngủ cùng nàng cũng không có chuyện gì xảy ra, nàng ngủ rất an ổn, nằm rất đàng hoàng, sao bây giờ thay đổi 180 độ. Cô mới ra ngoài chừng một canh giờ, trong phòng đã biến hóa long trời lở đất như vậy, ai mà tin nổi chứ?
Quan Di Tình mang Xa Vân Hề kéo vào phía trong mấy lần, khi thấy an toàn rồi mới bắt đầu gọi nàng rời giường.
Xa Vân Hề thực sự rất buồn ngủ, muốn ngủ một giấc thật dài. Nàng nghe ồn ào liền mở mắt ra muốn mắng chửi người nào đó đang quấy rầy giấc ngủ của mình. Vừa mở mắt đã thấy một khuôn mặt cực kỳ dễ thương trước mặt mình, sửng sốt một chút, bật nhanh ngồi dậy.
"Di Tình, Cô thức rồi sao?" Mỹ nhân xuất hiện trước mắt, cơn buồn ngủ của Xa Vân Hề đã bay đến chín tầng mây rồi.
"Ăn sáng thôi, cô rời giường đi có được không?" Quan Di Tình dịu dàng sờ lên trán Xa Vân Hề, cô có làm gì để nàng vừa thức dậy đã kinh ngạc như vậy a?
Thấy Quan Di Tình vẫn bình an vô sự ngồi trước mặt mình, Xa Vân Hề thật sự tò mò. Buổi tối nàng ngủ thiếp đi, nhìn lại giường tùm lum tà la là biết tư thế ngủ của mình đã bị Di Tình nhìn thấy.
"Di Tình, Cô có bị thương chổ nào không?" Xa Vân Hề rụt cổ, nhỏ giọng hỏi. Nàng sợ mình đêm qua gây thương tổn cho tổng giám đốc, cả tối nàng đã cố không ngủ nhưng đến phút cuối cùng cầm cự không nổi nên thiếp đi.
Xa Vân Hề đầu óc có phải hư hỏng rồi không, vừa tỉnh lại đã hỏi người ta có bị thương chổ nào. Tối qua Quan Di Tình ngủ ngon lắm, làm gì có chổ nào bị thương.
Quan Di Tình dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn Xa Vân Hề, người này không được bình thường, tự nhiên hỏi những lời này? Tối qua nàng ấy ngủ đến choáng váng đầu óc rồi hay sao.
"Tiểu Hề Hề, vì sao cô lại hỏi tôi có bị thương hay không?" Quan Di Tình nghi ngờ hỏi Xa Vân Hề, bản thân cô vốn định gọi tiểu nha đầu này dậy ăn sáng, tự nhiên Xa Vân Hề lại hỏi như thế làm cô không biết sự tình gì.
Bình luận