Chương 14: Về nhà hay ở lại
Xa Vân Hề không thèm ngó ngàng đến hai người kia nữa, trưng ra bộ dáng một cô gái ngoan ngồi ăn.
Dùng xong bữa tối, Xa mụ mụ nhìn Quan Di Tình nghĩ đứa nhỏ này vừa tốt với mình vừa tốt với con gái mình, trong lòng cảm kích vạn phần. Mặc dù biết Quan Di Tình đang triển khai thế tấn công nhưng dù gì cũng là vì đại sự của con gái mình, bà cũng không có tính toán nhiều như thế.
Sáu năm xa xót, con gái của mình tuy không nhắc đến chuyện xưa nhưng trong lòng nàng rõ ràng vẫn vương nét đau thương. Hiện tại đã có người bên cạnh quan tâm chia sẽ, thậm chí có thể mở ra trái tim nàng, cho dù là một cô gái, bà cũng sẽ vui vẻ tiếp nhận.
"Di Tình, ta biết có con quan tâm chăm sóc Hề Hề, ta rất an tâm." Xa mụ mụ cầm tay Quan Di Tình, trong lòng cảm kích không thôi, giờ khắc này tất cả ôn nhu bà đều muốn truyền đến cho Quan Di Tình.
"Dì, Tiểu Hề Hề thật sự rất tốt, ngài không cần lo lắng, con sẽ chăm sóc nàng." Xa mụ mụ đặt kỳ vọng vào mình như thế, Quan Di Tình có chút ngạc nhiên.
Ngài ấy là một người mẹ, lại muốn con gái mình cùng nữ nhân khác. Trong lòng Quan Di Tình nghi vấn nghìn trùng nhưng không có cách nào đi hỏi .
Xa Vân Hề nhìn mẹ mình và Quan Di Tình, hai người hiện tại quan hệ nói như thế nào đây, Xa mụ mụ trông như đang gả con gái, mang con gái tận tay giao cho con rể, còn dặn dò con rẻ phải chăm sóc tốt cho con gái mình.
Mình bây giờ còn có quyền phát biểu đòi quyền lợi sao? Hai người này coi mình như không khí, không có nghĩ đến cảm nhận của nàng. Tuy rằng Quan Di Tình không có đáng ghét nhưng cũng chưa đến mức phải gả mình cho cô ấy nha.
Xa mụ mụ cùng Quan Di Tình ngồi trên ghế salông nói chuyện, Xa Vân Hề một mình dọn dẹp bát đũa. Trên ghế salông hai người vừa nói vừa cười, sát bàn có một người trợn mắt liếc ngang. Xa Vân Hề lần đầu tiên bị đãi ngộ như thế này.
Nàng cực kì không hiểu lí do vì sao mẹ lại trưng ra tâm tình kiểu như mau mau nhanh chóng gả mình đi cho khuất mắt khuất mũi. Nếu mình có gả, cũng phải là một người nam nhân tướng mạo anh tuấn chứ không phải là một nữ nhân mang sắc đẹp yêu mị này.
Sau khi thu dọn bàn xong, Xa Vân Hề về nhà. Cũng may là mẹ mình đến, nếu không nàng sẽ bị Quan Di Tình giữ lại đây hôm nay. Quan Di Tình thủ đoạn ra sao, Xa Vân Hề hiện tại đã hiểu rõ chút ít. Thật may có mẹ, vừa vặn có thể thoát thân.
Xa Vân Hề một mặt ý cười đi tới trước mặt hai người, nụ cười này hình dung như thế nào nhỉ, nhìn tuyệt đối là biểu hiện của sự gian trá.
"Mẹ, chúng ta trở về đi thôi, không nên quấy rầy Di Tình nghỉ ngơi, cô ấy ngày mai còn phải làm việc." Trên mặt mang cười, trong tròng mắt lại ngó liêng.
Xa mụ mụ hiểu rõ con gái của mình, bà nhìn đến ánh mắt là biết nàng ta đang nghĩ gì. Vì để giải quyết chuyện đại sự cả đời của Xa Vân Hề, bà tuyệt đối sẽ không để xảy ra chuyện như vậy.
"Hề Hề, ngày hôm nay Di Tình bận bịu một buổi tối, cô bữa nay ở đây chăm sóc Di Tình đi, Di Tình cũng mệt đó. Mụ mụ có xe mà, tự ta có thể về nhà, cô không cần phải lo lắng." Xa mụ mụ mỉm cười nhìn con gái, hai tay còn nắm tay Quan Di Tình.
Bình luận