Chương 12: Mụ mụ giá lâm
Hai người về đến nhà, đem rau dưa cùng đồ ăn để vào tủ lạnh và nhà bếp. Xa Vân Hề đi đến phòng khách nhà Quan Di Tình tìm xem có việc gì làm hay không, nhưng toàn bộ đồ đạc kể cả bệ cửa sổ đều không vướng một hạt bụi, tâm lập tức nguội lạnh, so với nhà mình còn sạch sẽ hơn mấy chục lần. Nhìn xuống sàn nhà, hy vọng có thể phát hiện một ít bụi bặm. Ngồi xổm người xuống, đưa ngón trỏ ra trên đất vạch một đường, giơ tay lên nhìn xem có hạt bụi nào không, thấy ngón tay trắng noãn không một tia bụi, lòng chợt đóng băng đi. Quan Di Tình cũng không cần bắt nạt mình như vậy nha, sàn nhà sạch sẽ đến như vậy, cô ấy có phải đang muốn bảo vệ thân thể thanh khiết không đây.
Quan Di Tình nhìn động tác của Xa Vân Hề như đang rất ngạc nhiên. Tên tiểu tử này có khi buồn cười thật, xem ra hôm nay cô nhất định phải cho nàng công việc, bằng không ngày mai nàng sẽ không dám tới.
"Tiểu Hề Hề, giúp ta rửa rau đi." Quan Di Tình cười gọi Xa Vân Hề.
Vừa nghe có việc làm, Xa Vân Hề đôi mắt tỏa ánh sáng, xoay người nhanh vọt vào nhà bếp, lớn tiếng nói: "Được rồi."
Quan Di Tình cảm thấy hài lòng khi có nàng bên cạnh, chỉ là tạm thời muốn nàng ở chung còn chưa được.
Xa Vân Hề rất chịu khó mang rau trong phòng bếp rửa sạch, sau đó đi ra, lưu lại Quan Di Tình một mình bên trong làm cơm. Nàng thấy một mình có phần tẻ nhạt liền cầm tạp chí lên xem, mà nơi này ngoại trừ cầm phổ kia, tựa hồ không có gì đáng xem, lại mở ti vi nhìn, tivi toàn phát quảng cáo và các tiết mục kịch truyền thanh mà mình không thích. Không có cách nào nào khác hơn là tắt tivi, ngồi trên salong đờ đẫn.
Xa Vân Hề cảm thấy thật kì lạ, mẹ mình biết mình đi bệnh viện vậy mà hơn một ngày rồi còn chưa có điện thoại, hơn nữa điều trị cho mình còn là một người bạn tốt của mẹ. Mình mỗi lần đi bệnh viện, không vượt quá một canh giờ, mẹ lập tức đến, sao lần này hơn một ngày rồi còn chưa có gọi, quá kỳ quái. Lẽ nào mẹ muốn tạo bất ngờ gì chăng, nàng hiện không xác định được tình hống này. Xa Vân Hề nghĩ tốt nhất mình không nên biết thêm chuyện gì, nếu không biết đâu lại càng thêm tội.
Buồn bã cầm điện thoại lên xem một chút tin tức của bằng hữu? Vừa cầm lên thì điện thoại reo. Thật sợ là điện thoại của mẹ nha, Xa Vân Hề thở dài một cái, điều chỉnh hô hấp mở điện thoại ra xem, trên màn hình hiện lên "Tiểu Nhiên", nàng thở phào nhẹ nhõm. Nàng không biết người bạn này tìm mình có vấn đề gì đây, nàng liền nghe điện thoại.
"Tiểu Nhiên, bồ có chuyện gì à?" Người này thường thì có việc mới tìm mình.
"Tiểu Hề Hề, bồ làm sao nổi giận vậy, chà chà, thật là làm người ta khó chịu a, không có chuyện thì không thể tìm bồ hay sao?" Đầu bên kia điện thoại âm thanh có chút bất mãn.
"Bồ lúc không có chuyện đâu có khi nào tìm mình? Mình làm sao không biết." Xa Vân Hề liếc mắt một cái, mình còn không hiểu rõ người bạn này sao, lúc không có chuyện thì làm gì rãnh mà tìm mình.
"Tiểu Hề Hề, không phải người ta là do bận rộn công việc sao, nào có nhiều thời giờ như vậy mà đi chơi cùng bồ? Bất quá lần này muốn hẹn bồ ra ngoài, Tiểu Hoàng mình đã thông báo, ngày kia chúng ta vừa vặn không đi làm, tối ngày kia chúng ta cùng ra ngoài đi. Cũng đã lâu không đi ra ngoài, lần này bồ về nước cũng gần hai tháng rồi, phải tụ tập vui say mới được. Tiểu Hề Hề, bồ thấy sao?" Đầu bên kia điện thoại giọng Tiểu Nhiên nũng nịu, nói chuyện ngữ khí thật là đáng yêu.
Bình luận