🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 7: Thông báo tuyển dụng.

Edit: Ry

Phong Yêu không ở lại quá lâu, xong việc là đi ngay. Gần như là chân trước chân sau, ba Túc đã mở cửa vào phòng kiểm tra, đứng bên giường nhi đồng mãi rồi mới tới chỗ cửa sổ nhìn ra bên ngoài. Túc Lê mới chữa trị một ít tổn thương cho Phong Yêu đã mệt chết, gần như vắt kiệt linh lực trong cơ thể. Cậu thầm nghĩ lúc Phong Yêu đi chắc không để lại dấu vết gì đâu nhỉ, sau đó buồn ngủ quá ngủ mất.

Hôm sau bị đánh thức bởi tiếng khóc của em trai Túc Minh.

Cậu mới mở mắt được một lúc đã thấy cha cẩn thận mở cửa thò đầu vào.

"Bé bé dậy rồi à?" Ba Túc đi tới bế cậu lên: "Đói chưa nào."

Túc Lê đói rồi, thế là gật đầu.

Ba Túc thấy con trai đáp lại thì vui vẻ bảo: "Đói thì nói với papa nha. Bác Bạch bảo con có thể ăn nhiều hơn, trưa nay tan làm papa nấu cơm cơm cho bé bé nhé, có được không nào?"

Túc Lê không có nhu cầu với đồ ăn bình thường, nếu có thể, cậu vẫn thích uống cái sữa bột có linh lực hôm qua hơn.

Đành chịu, nhu cầu của cậu với linh lực quá cao, trước đó là để cho bản thân tu luyện, giờ là còn phải trị thương cho Phong Yêu.

Trong phòng khách, trên chiếc thảm lông xù có một đứa bé khác đang nghịch món đồ chơi trông như khúc xương, mắt vẫn còn dính nước. Bé thấy ba Túc thì lập tức sáng mắt lên, giơ tay la hét.

"Bát bát."

Ba Túc đặt Túc Lê xuống: "Bé bé ngồi đây chơi với em nhé, papa đi pha sữa cho các con."

Hắn nói xong vội vàng đi tới đầu kia phòng khách.

Túc Lê được đặt xuống đang định tìm một chỗ thoải mái nhắm mắt nghỉ ngơi, nhưng còn chưa tìm được vị trí đã bị một lực đẩy làm ngã ngửa ra thảm. Túc Lê ngơ ngác. Là một con Phượng Hoàng cao quý có vô số tiểu yêu theo hầu, được tất cả tôn kính, đây là lần đầu kể từ khi sinh ra cậu bị người ta đẩy ngã, hơn nữa đối tượng còn là một thằng nhóc miệng hôi sữa.

Nhóc con kia còn lại gần đè tay lên người cậu cười khanh khách, hồn nhiên gọi anh.

Túc Lê dùng sức thử đẩy Túc Minh, không nhúc nhích, lại thử đẩy mạnh hơn, Túc Minh được thể càng xích lại gần.

Nặng quá, rốt cuộc đứa em này của cậu nặng bao nhiêu vậy!

Túc Lê đẩy mấy lần không được, định dùng linh lực đẩy nhóc con không biết điều này ra, nhưng chưa kịp làm gì đã nghe một tiếng gầm giận giữ.

"Thằng ranh Túc Minh này, to gan quá nhỉ!?"

Túc Úc cầm cặp sách từ phòng ra đã thấy hai bé con lăn lông lốc trên thảm ngoài phòng khách. Túc Minh to béo đang đè lên Túc Lê, rõ ràng là ăn hiếp thằng nhỏ. Cậu không nói nhiều đi tới xách cổ Túc Minh lên, nhìn Túc Lê bị đè ở dưới tóc tai bù rù.

"Mới hai tuổi đã biết ỷ nhỏ hiếp lớn, muốn leo lên trời rồi đúng không?" Túc Úc nhìn Túc Minh còn toét miệng cười, lập tức xị mặt.

Túc Minh vươn tay muốn với lấy Túc Lê, vui vẻ kêu: "Anh!"

Ba Túc ở đằng kia nói với ra: "Thằng oắt kia con làm cái gì thế hả, nói bao nhiêu lần rồi là không được xách cổ em như thế, về sau không cao lên được thì sao?"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...