🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 5: Kỳ quái.

Edit: Ry

Lúc ngã, Túc Lê lại không cảm nhận được tiếp xúc thân mật với sàn nhà, mà có cơn gió thoảng qua, sau đó cậu úp mặt vào cái chăn mềm. Bảo mẫu ở đằng kia phát hiện, mặc kệ bóng xốp, vội vàng chạy tới đỡ cậu dậy. Sau đó ngó nghiêng xung quanh như đang tìm kiếm cái gì.

Túc Lê cau mày, nhìn ra cửa sổ sát đất. Rèm được gió thổi hơi nhấc lên.

Là ảo giác của cậu à?

Túc Lê quay lại chân mình, không khỏi thở dài.

Lần đầu tiên thử bước đi, khống chế linh lực không tốt, không áng chừng được cường độ chân trái chân phải, mới bước đầu tiên đã ngã sấp mặt.

Phong Yêu đứng ngoài hiên, nương theo tấm rèm che giấu bản thân. Vừa rồi y thấy bé con sắp ngã, không nhịn được nên mới ra tay giúp một phen, suýt bị con rối phát hiện. Thấy Túc Lê lại túm ghế muốn đứng dậy, y không khỏi bị sự nỗ lực đó thu hút. Đứa trẻ nhỏ xíu vịn ghế, lảo đảo lung lay, cuối cùng cũng bước được bước đầu tiên ---

Không ngã, còn đi thêm được bước nữa.

Phong linh đã chuẩn bị sẵn tản mất, Phong Yêu nhìn đứa nhỏ tập tễnh học đi, càng cau mày.

Túc Lê mặc một bộ áo ngủ màu hồng xanh, đằng sau còn may hai cái tai xù, cái đầu nhỏ cũng bông xù. Phong Yêu có thể nhìn ra đứa trẻ này đang rất nỗ lực. Con non trời sinh tàn tật của yêu tộc khác với con non bình thường, con non bình thường tuổi này đã có thể chạy có thể nhảy có thể nói, có những đứa thiên phú tốt còn được cha mẹ dạy dẫn linh tu luyện.

Con non trong tộc Phong Yêu vừa sinh đã có thể bay lượn, nên y chưa từng thấy con non nào nhỏ yếu như vậy, đến cả khả năng đi đứng cơ bản nhất cũng không có, hoàn toàn không có năng lực tự vệ.

Đứa trẻ này là con non trời sinh tàn tật, cũng là đứa con được Túc Thanh Phong nâng niu trong lòng bàn tay.

Quá yếu. Y vốn định bắt cóc nó, tìm hiểu cho rõ tình trạng của mảnh vỡ rồi trả lại cho Túc Thanh Phong, nhưng xem chừng y mà mang đứa nhỏ này đi, chỉ e nó không sống nổi trong hang ổ của y quá nửa ngày.

Có tiếng bước chân, Phong Yêu lùi về sau, ẩn nấp trong gió.

Ba Túc và bác sĩ Bạch vừa xác nhận thực đơn mới cho Túc Lê, tình trạng của bé bé nhà hắn có chuyển biến tốt đẹp, có thể thử cho ăn đồ của yêu tộc. Hắn và bác sĩ Bạch mới tới phòng khách đã thấy đứa nhỏ đang cố gắng tập đi ở chỗ sô pha.

Ba Túc hốt hoảng, đang định lên tiếng đã bị bác sĩ Bạch cản. Bác sĩ nhấc cặp kính lão nặng nề: "Đừng lo, để thằng bé thử một chút."

Bàn tay giơ ra của con rối khựng lại giữa không trung, Túc Lê vịn ghế sô pha đi từng bước. Ban đầu dùng linh lực điều khiển chân di chuyển đúng là hơi khó, nhưng sau vài bước cậu đã nắm được cường độ. Đi thì mới biết, cơ thể này quá yếu. Đúng là cậu có thể dùng linh lực để điều khiển chân mình, nhưng chân cậu lại hoàn toàn không có khả năng chống đỡ sức nặng của cơ thể.

Cơ thể này chưa từng bước đi, xương cốt kinh mạch đều yếu. Đi được vài bước Túc Lê đã biết ngoài việc tập đi thì có lẽ cậu còn phải tốn thời gian khơi thông kinh mạch, rèn luyện xương cốt, chí ít phải tới trình độ của một đứa bé khỏe mạnh của nhân tộc.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...