Chương 158: Chạy trốn
Edit: Ry
Trong mưa gió, tiểu yêu đi tuần chú ý tới hiện tượng lạ trong đêm, lập tức tập hợp đội ngũ chạy ra ngoài núi. Yêu tu cũng nhanh chân chạy tới thư phòng ở trước núi, đẩy cửa ra bẩm báo: "Kinh Hạc đại nhân, dưới núi có kẻ xâm lấn."
Kinh Hạc dời mắt khỏi bàn dài, hỏi: "Đi lạc?"
"Có vẻ không giống ạ." Yêu tu nói: "Là một con rối khổng lồ, chúng tôi chưa từng thấy con rối nào như vậy, mà nó còn rất phách lối, không ngừng chiếu ánh sáng lạ để ra oai."
Ra oai?
Kinh Hạc nhíu mày, những năm gần đây Phượng Hoàng Thần Sơn đã tạo dựng danh tiếng ở giới tu đạo. Đừng nói là đại yêu ở xung quanh, đến cả Yêu tu Nhân tộc đi ngang qua đây cũng phải dâng cống phẩm xin che chở. Đây là lần đầu tiên trong nhiều năm qua y nghe được có người dám tới trước cửa nhà bọn họ ra oai.
"Phách lối vậy sao?" Kinh Hạc đứng dậy, nghiêm mặt nói: "Cho thêm một đội nữa xuống núi, xuất phát ngay."
Trong rừng, Tạ Hòa Phong để tu sĩ khác dẫn người trốn tới nơi an toàn, anh và Du Tư nhanh chân chạy tới chỗ con rối. Vị trí của Siêu Nhân Điện Quang quá rõ ràng, cách họ rất gần, hai người nhanh chóng tới nơi. Vừa đáp đất đã ngửi được mùi rất thơm, giương mắt nhìn thì còn mơ hồ thấy được ánh lửa.
"Mùi gì vậy? Có người nướng đồ trong núi?" Du Tư nhíu mày.
Tạ Hòa Phong giơ tay cản y: "Đằng trước có trận pháp, bọn họ hẳn là bị nhốt trong trận pháp nên mới dùng con rối cầu cứu."
Trần Kinh Hạc kết nối với bộ đàm của hai người, nghe Tạ Hòa Phong nói lập tức đánh dấu vị trí trên bản đồ, bình tĩnh chỉ huy: "Đó là trận Bát Phương Khốn, mắt trận ở quẻ khảm."
Du Tư nghe vậy nhanh tay công kích quẻ khảm, vào được bên trong thì thấy hai con rối, một con đứng thẳng giơ cờ, một con thì đang quỳ che gió che mưa. Dưới chân hai con rối này, anh em nhà họ Túc đang nấu đồ ăn, có cả vỉ nướng, lều trại dựng lên không dính một giọt mưa.
"A người tới rồi!" Túc Úc nói: "Người anh em ăn thịt nướng không?"
Túc Minh thấy anh cả cầm cả nắm muối rải lên, tức giận gắt: "Nướng như thế sẽ bị mặn!"
Du Tư: "..."
Hai người có biết bây giờ nguy hiểm cỡ nào không? Không chỉ thả ra con rối còn thong thả nướng thịt, hai đứa bay sợ mình không gọi được hộ vệ tới đúng không!
Túc Úc nheo mắt: "Hình như là người quen."
Du Tư không có thời gian để nghĩ, theo hướng dẫn của Kinh Hạc nhanh chóng chui vào trận pháp. Tiếng Trần Kinh Hạc bên tai, trận Bát Phương Khốn biến đổi cực nhanh, y khó khăn tránh vị trí nguy hiểm, hơi chật vật đáp xuống cạnh hai anh em. Không nói nhiều, chỉ bảo: "Thu hồi con rối ngay!"
Túc Úc: "Tại sao?"
Túc Minh nhận thấy vẻ nghiêm nghị trên mặt Du Tư, giơ tay đánh Túc Úc một cái. Túc Úc nghe lời thu hồi người máy, còn tiện tay cầm thịt đã nướng xong, tránh cho dính nước mưa, bảo Túc Minh: "Mau mở dù."
Bình luận