Chương 140: Ngủ chung
Edit: Ry
Lúc tới căn hộ của Ly Huyền Thính đã là tối muộn, hai người đi một chuyến tới siêu thị mua chút nguyên liệu nấu ăn, trở về thì Ly Huyền Thính nấu cơm.
Trong căn hộ rất yên tĩnh, Túc Lê cầm sách ngồi trong phòng khách, thỉnh thoảng sẽ nghe được tiếng động vọng ra từ trong bếp. Sách chuyên ngành trong tay càng đọc càng thấy chán, cậu dứt khoát để xuống rón rén đi tới chỗ rẽ, hơi thò đầu vào là có thể thấy bóng dáng đang bận rộn trước bàn bếp.
Bữa tối cho hai người không khó chuẩn bị, chỉ là lúc đi siêu thị mua quá nhiều nguyên liệu. Lúc ấy Ly Huyền Thính hỏi Túc Lê muốn ăn gì, cậu báo một chuỗi dài danh sách món ăn, thế mà hắn đều đồng ý.
"Đứng ngoài đó làm gì vậy?" Ly Huyền Thính không ngẩng đầu, tập trung nấu nướng.
Túc Lê thấy bị phát hiện thì ngoan ngoãn đi vào: "Vẫn chưa được à? Ta đói."
Cậu vừa tới bên cạnh thì thấy Ly Huyền Thính dùng đũa nếm thử vị, sau đó gắp một miếng thịt đưa tới trước miệng cậu: "Nóng đấy."
Túc Lê khựng lại, há miệng ra cắn.
Thịt non mềm, hương vị lập tức tràn ra trên lưỡi.
Túc Lê híp mắt: "Ngon!"
Ly Huyền Thính cười, sau đó nghiêng chảo đổ thịt ra cái đĩa trống bên cạnh: "Vậy thì tốt."
"Ngươi ở nhà thường xuyên nấu cơm à?" Túc Lê hỗ trợ bưng đĩa, vừa đi vừa hỏi: "Từ lần trước ta đã muốn nói rồi, ngươi nấu ngon thật đó."
"Thỉnh thoảng sẽ nấu, chủ yếu là để luyện tập." Ly Huyền Thính múc canh cho cậu: "Ở nhà thì làm trợ thủ cho ba, nhưng trước giờ chỉ nấu cho mình ngươi thôi."
Cái tay nhận bát canh khựng lại: "Thật à?"
Ly Huyền Thính: "Ừ."
Hai người vừa ăn vừa nói chuyện. Ly Huyền Thính có vẻ rất hứng thú với chuyện ở trường của Túc Lê, luôn hỏi cậu làm gì học gì. Túc Lê cảm thấy sinh hoạt của mình ở trường khá là bình thường, thỉnh thoảng cùng bạn chung phòng ra ngoài chơi, mấy lần tới câu lạc bộ tụ hội, những lúc khác về cơ bản là ngâm mình trong phòng thí nghiệm. Cộng thêm huấn luyện quân sự nữa, thành ra gần hai tháng ở trường, Túc Lê còn chưa đi dạo hết.
Cơm nước xong nghỉ ngơi, Ly Huyền Thính lấy cho cậu một bộ áo ngủ mới, kích thước vừa vặn, còn đã được giặt, cậu rất thích mùi của nó. Tắm rửa xong đi ra, Túc Lê mới phát hiện đồ ngủ của mình giống với của Ly Huyền Thính, đều là tơ lụa màu đen.
Cũng không biết có phải là ảo giác của cậu không, Túc Lê cứ có cảm giác ánh mắt Ly Huyền Thính đảo quanh người mình, làm cậu suýt không khống chế được đồ đằng. Cậu đi sang phòng cho khách, nhìn chiếc giường rộng rãi còn không quen lắm, nằm xuống xong cứ thấy thiếu thiếu cái gì.
Tuần này cậu ở phòng thí nghiệm miết, gần như tối nào cũng qua chỗ Ly Huyền Thính, đã quen được hắn ôm ngủ. Bây giờ một mình nằm nghiêng trên giường, sau lưng không có Ly Huyền Thính, cứ có cảm giác trống vắng.
Bình luận