Chương 137: Ngẩn người
Edit: Ry
Túc Lê chết lặng đọc bài tổng kết huấn luyện quân sự. Nương theo tiếng vỗ tay thỉnh thoảng lại vang lên của ba Túc, cậu cố gắng cắt giảm nội dung, dùng tốc độ nhanh và ổn định nhất có thể kết thúc diễn thuyết, đổi lấy một tràng pháo tay oanh liệt bên dưới. Công đoạn sau là lãnh đạo với các huấn luyện viên lên phát biểu, lần huấn luyện quân sự đầu tiên của Túc Lê kết thúc trong náo nhiệt.
Huấn luyện quân sự kết thúc, mọi người trở về với cuộc sống đại học bình thường.
Chương trình học năm nhất đều là môn cơ bản, môn chuyên ngành rất ít. Đám bạn cùng phòng của Túc Lê người bận làm thêm, người bận sinh hoạt câu lạc bộ hội học sinh. Mặc dù cậu cũng có chút hứng thú, nhưng nghĩ tới mình toàn ru rú bên phòng thí nghiệm, lại thêm chuyện Ác Linh Khí chưa được giải quyết, ít thời gian rảnh, thế là chỉ đi cùng bạn tới tham dự phỏng vấn.
Trong lòng thì nghĩ vậy, nhưng tới chỗ nào cậu cũng được nhét cho vài tờ sơ yếu lý lịch, bị các đàn anh đàn chị nhìn với ánh mắt hết sức nồng cháy. Nhưng mà Túc Lê lòng dạ sắt đá, một mực từ chối. Trong đó nhiệt tình nhất không ai qua được câu lạc bộ trí tuệ nhân tạo của viện máy tính. Câu lạc bộ này coi như là biển quảng cáo của viện máy tính, đại diện cho học viện tham dự vô số tranh tài trong và ngoài nước, thu về rất nhiều vinh quang. Sinh viên tham dự phỏng vấn cực đông, xếp thành hàng từ tòa này sang tòa khác.
Lúc ấy Túc Lê chỉ là đi ngang qua, mấy bạn cùng phòng của cậu có mục tiêu khác, không ai hứng thú với câu lạc bộ này. Kết quả bốn người đi ngang qua phòng học đang phỏng vấn, trưởng câu lạc bộ lại chạy ra kéo tay Túc Lê. Một thanh niên to đùng nhìn cậu với ánh mắt đầy ai oán như bị vứt bỏ: "Cậu điền sơ yếu lý lịch rồi mà? Anh gửi cho cậu bao nhiêu tin nhắn gọi phỏng vấn sao cậu không đến?"
Sơ yếu lí lịch? Tin nhắn?
Lại nói đúng là có chuyện này. Bây giờ là thời điểm tất cả câu lạc bộ và hội học sinh tuyển người mới, cậu không tham dự mấy vòng thi nên tất nhiên không có cơ hội phỏng vấn. Lần đầu nhận được tin nhắn Túc Lê còn tưởng là gửi nhầm, về sau liên tiếp nhận mấy cái, cậu tiện tay chặn số đó luôn.
Bị nhắc như vậy Túc Lê mới nhớ, hôm nhập học cậu có điền một tờ sơ yếu lý lịch lúc tham gia giải đố, về sau quên sạch: "Để được phỏng vấn thì cần thi viết mà đúng không?"
Trưởng câu lạc bộ không buông tha: "Cậu thắng cả bảo bối trấn câu lạc bộ rồi còn đòi thi viết à?"
Túc Lê: "... Em không có thời gian."
Trưởng câu lạc bộ: "Chỉ cần cậu biết làm đề thôi, hoạt động của câu lạc bộ mình không tốn thời gian. Đến chỗ bọn tôi đi, có đủ loại phúc lợi, còn có thể tham gia các loại tranh tài, có quyền sử dụng phòng thí nghiệm trường, còn có suất cố định tham dự các tọa đàm học thuật..."
Túc Lê nghe vậy cũng do dự, sau bị mấy đứa bạn cùng phòng khuyến khích, thế là miễn cưỡng đồng ý phỏng vấn.
"Thế cuối cùng có gia nhập không?" Ly Huyền Thính pha sữa cho Túc Lê, thiếu niên vì lỡ giờ giới nghiêm nên không vào được kí túc xá, lại chạy tới chỗ hắn.
Bình luận