🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 118: Đi thi.

Edit: Ry

Hốc mắt Trần Kinh Hạc nóng lên, vội vàng đi tới: "Phượng Hoàng đại nhân!"

Thanh âm hết sức kích động, so với Túc Minh và Ly Huyền Thính thì phản ứng của Trần Kinh Hạc lớn hơn nhiều. Y vừa đi vừa quan sát, hết nhìn trước mặt lại vòng ra đằng sau, mãi sau mới nói: "Sao ngài lại gầy rồi."

Túc Lê mới ăn được ba bát cơm đã bị đủ câu hỏi của Trần Kinh Hạc làm không ăn tiếp được nữa, kiên nhẫn giải thích cho y tại sao xuất quan sớm.

Trần Kinh Hạc: "Ngài không báo cho ta."

Túc Lê: "Cũng đâu có trễ, ta mới ra hôm qua."

"Đáng lẽ tôi nên đến từ hôm qua." Trần Kinh Hạc không nhịn được nhìn sang Ly Huyền Thính và Túc Minh: "Nếu không phải tôi thấy không ổn, tới đây kiểm tra..."

Ly Huyền Thính giải thích ngắn gọn: "Điện thoại hết pin."

Trần Kinh Hạc nhìn sang Túc Minh, nhóc con quay đi tránh ánh mắt y.

Nhưng y cũng không quá để ý những chuyện này, giây sau đã lại tập trung vào Túc Lê, lúc thì hỏi ở trong Tháp Nghịch Thời thấy thế nào, khi lại hỏi cảm giác có ổn không.

Trong tất cả những người mà Túc Lê gặp sau khi xuất quan, có Trần Kinh Hạc là vẫn vậy. Túc Lê nhìn y có cảm giác như mình vẫn đang ở 10 năm trước, chưa bế quan, chưa bỏ lỡ sự phát triển của người nhà. So sánh như vậy, cậu mơ hồ có chút tiếc nuối. Mười năm đối với tu sĩ như là một chớp mắt, nhưng cậu chọn thời gian không đúng, bỏ lỡ tuổi thơ của em trai, bỏ lỡ tháng ngày phấn đấu của anh cả. Rõ ràng thời gian không trôi đi nhiều lắm, biến hóa lại nghiêng trời lệch đất như vậy.

Cái này hoàn toàn khác với lúc cậu ở Phượng Hoàng Thần Sơn bế quan, cậu bỗng có thêm rất nhiều rất nhiều thứ để lo.

Túc Minh bận bịu dọn bàn, bỗng thấy điện thoại dưới sàn: "Chú Kinh Hạc, điện thoại của chú rơi kìa."

Trần Kinh Hạc khựng lại, giờ mới nhớ ra, bước tới nhặt di dộng lên. Sau đó phát hiện cuộc gọi đã kéo dài hơn một tiếng, y định lên tiếng, màn hình bỗng tắt phụt.

Hết pin.

Trần Kinh Hạc: "..."

Túc Minh hỏi: "Sao thế ạ?"

Trần Kinh Hạc im lặng vài giây: "Chú mới cúp điện thoại của ba cháu."

Túc Minh: "?"

10 giờ tối, hai vợ chồng xách theo rương hành lý vội vã chạy vào cửa, vừa vào đã dáo dác tìm người, cuối cùng thấy con trai thứ hai đã mười năm không gặp trong phòng khách. Ngoại hình của hai người cũng không thay đổi gì, mẹ Túc thì có lớp trang điểm dày, hiển nhiên là quay xong lập tức bay về.

Túc Lê đang xem phim hoạt hình với Túc Minh, quay lại thấy cha mẹ đứng đằng sau, chưa kịp mở miệng, hai vợ chồng đã nhào tới ôm con, kích động vô cùng.

"Trời ơi cái thằng bé này, sao ra ngoài lại không nói với ba mẹ một tiếng."

"Gầy quá, trước kia cánh tay còn có chút thịt, giờ sờ chỉ thấy xương."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...