🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 9: . Ông xã phản diện có thể nghe thấy tiếng lòng của tui???

Chu Các Chi từng nghe vô số lời người khác đánh giá về hắn: lòng dạ độc ác, vong ân bội nghĩa, thù tất báo... nhưng đây là lần đầu tiên hắn nghe thấy hai chữ "phản diện".

"Cũng thú vị đấy." Hắn trầm giọng nói.

Đầu óc Lâm Sơ Ngôn rối tung, hoàn toàn không hiểu Chu Các Chi đang nói gì, chỉ ngẩng đầu, lệch lệch đầu, giống hệt một con vật nhỏ ngập tràn nghi hoặc.

Khóe môi Chu Các Chi khẽ cong: "Không có gì."

Lâm Sơ Ngôn ngoan ngoãn gật đầu, trong lòng lại thầm nghĩ: (Tui mới không tin! Rõ ràng vừa nãy nghe thấy hắn nói câu... thú vị? Rốt cuộc có gì thú vị chứ? Ai~, tâm tư của ông xã phản diện thật khó đoán...)

Chu Các Chi nhíu mày. Cái bộ dáng đối mặt người ta thì ngoan ngoãn mà bên trong thì một mớ hỗn loạn kia, càng lúc càng thuần thục.

Hắn bất ngờ nghiêng người tới gần, ngón tay khẽ nắm lấy cằm Lâm Sơ Ngôn, buộc cậu nhìn thẳng vào mình:
"Vừa rồi, có phải cậu đã nói gì đó trong lòng không?"

Giọng hắn bình thản, lại mang theo áp lực mơ hồ khiến người ta khó thở.

Con ngươi Lâm Sơ Ngôn co rút, tim đập bỗng tăng tốc.
(Hắn... hắn chẳng lẽ nghe được tiếng lòng của tui thật sao!)

Gò má bị giữ chặt, không thể động đậy. Đôi mắt cậu mở to, lông mi run rẩy như cánh quạt nhỏ, ngay cả hô hấp cũng ngưng lại.

Ánh mắt Chu Các Chi dừng lại nơi gương mặt cậu, ngón cái lơ đãng lướt qua nốt ruồi lệ màu nâu nhạt.
Không thể phủ nhận, những thứ đẹp đẽ lại mong manh vỡ vụn thế này luôn khiến người ta sinh ra khát vọng chiếm hữu vô cớ.

Lâm Sơ Ngôn chột dạ cắn môi dưới, bị chạm vào da thịt khiến hơi tê dại.

"Cậu chỉ còn thiếu đem những lời nói xấu tôi viết hết lên mặt thôi." Chu Các Chi buông tay, để lại một câu rồi xoay người xuống lầu: "Sau này, đừng có lén lút mắng tôi trong lòng nữa."

Lâm Sơ Ngôn đứng nguyên tại chỗ, khổ não vài giây. Có vẻ gần đây mình đóng kịch không đủ khéo, vốn dĩ đã ít hành động, giờ lại càng không giấu được gì.

Trời dần tối, xa xa tiếng sóng biển vẫn cuồn cuộn dâng trào.

Chu gia cho người sắp bữa tối trong khu vườn nhỏ. Chung quanh hoa lá rậm rạp, ánh đèn vàng ấm áp hắt lên đình viện, phảng phất bầu không khí của một bữa tối dưới ánh nến.

Trương thúc thậm chí còn cố ý xếp nguyên liệu nấu ăn thành hình trái tim, chọn một bộ đồ ăn kiểu tình nhân, ám chỉ nho nhỏ nhưng không quá lộ liễu.

Xem ra mọi người đều rất hi vọng cậu và Chu Các Chi có thể nảy sinh chút gì đó, thật sự là gánh chịu ánh nhìn của tất cả, áp lực chồng chất như núi.

Chu Các Chi khi ăn cơm vẫn mặt mày như thường, hắn ăn rất tao nhã, động tác ung dung thong thả, cũng không phát ra bất kỳ âm thanh bất nhã nào.

Lâm Sơ Ngôn đêm nay lại không có khẩu vị, có lẽ là buổi chiều đã bị tức đến no bụng rồi. Cậu để đũa xuống, thoáng thấy cách đó không xa mấy người hầu đang bận rộn trong bụi cỏ.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...