Chương 8: . Là cô bắt phu nhân tôi phải...?
Ngỡ rằng bên ngoài đã đủ xa hoa, vừa bước vào biệt thự, Lâm Diệu Ngữ vẫn bị khiếp sợ.
Thật sự là đỉnh cấp lão gia tộc Hải Thành, không phải là nơi mà loại nhà giàu mới nổi có thể so sánh.
Không trách Lâm Sơ Ngôn, người câm rác rưởi, nay cũng dám thất lễ với họ, xem ra đã quên trước đây ở nhà bị đè thấp.
Chu Di dẫn họ đến phòng khách, đặt lên một bình trà là đã biến mất.
Lâm Hoằng Thăng cùng Trầm Viện ba người đợi nửa giờ, Lâm Sơ Ngôn mới chậm rãi xuất hiện. Người câm nhỏ không biết đi đâu, mặt đỏ bừng, trán còn đẫm mồ hôi.
Lâm Diệu Ngữ định trào phúng, nhưng người hầu biến mất rồi lại trong nháy mắt gần như đồng loạt xuất hiện.
Liên tiếp vang tiếng "phu nhân! phu nhân!", đưa khăn đưa khăn, bưng trà bưng trà, ngay cả Chu Di, vốn thái độ lạnh lùng, cũng nở nụ cười từ ái, hỏi han ân cần, hoàn toàn coi họ như phông nền.
Lâm Sơ Ngôn không thể nói chuyện với Lâm Hoằng Thăng, một trận bận rộn qua đi, cuối cùng họ mới ngồi đối diện nhau. Lúc này sắc mặt ai cũng hơi khó coi.
-"Tiểu Ngôn, gặp được con thật không dễ."
Trầm Viện mở lời trước, bà mặc trang phục tinh xảo, mang dấu ấn riêng, giọng điệu giả vờ hoàn hảo đến mức tinh tế.
Lâm Sơ Ngôn chớp mắt, choáng váng; cảnh tượng vừa bị ép ký tên trước mắt dường như lặp lại, nhưng địa vị giờ đã hoàn toàn khác.
Cậu đánh chữ hỏi: "Tìm tôi có chuyện gì không?"
Lâm Hoằng Thăng nguyên bản định mở miệng, lập tức lại nhíu mày nói: "Con.. đứa nhỏ này có ý gì? Ta làm cha tìm con, cần phải có chuyện sao? Con gả cho Các Chi rồi, không nói lại mặt không có, tin tức cũng không có. Cư xử như thế, được coi là ngoan ngoãn biết điều sao? Hay con cảm thấy vì gia tộc thông gia mà oan ức?"
Liên quan việc có muốn gặp bọn họ hay không, Lâm Sơ Ngôn suy nghĩ đầy đủ một phút. Lấy Lâm Hoằng Thăng cùng Trầm Viện làm người, lần này không gặp, nói không chừng lần sau sẽ làm ra chuyện càng khác thường.
Không ngờ bọn họ không biết xấu hổ đến mức này, vừa đến đã cho cậu một làn sóng áp lực mạnh. Sớm đã chủ động làm khó cậu, đạo đức bị bắt mất rồi.
Trầm Viện trong lòng thoải mái chút, cười phụ họa:
- "Cha con cũng là lo lắng cho con trước nhìn thấy con vào bệnh viện, chúng ta đều lo lắng không yên, sợ con cùng Các Chi làm náo loạn cái gì khó chịu."
Lâm Sơ Ngôn mặt không cảm xúc đánh chữ: "Ồ? Vậy cũng không thấy các người thăm hỏi tôi một câu." Nếu như cậu thật bị đại phản diện làm gì, e rằng Lâm Hoằng Thăng ngay cả nhặt xác cũng không dám tới đây.
Lâm Hoằng Thăng hắng giọng, mắt đảo xem những nơi khác, sắc mặt có chút khó chịu.
Lâm Diệu Ngữ không nhịn được nói:
-"Em đây là thái độ gì? Cha đã vất vả đến thăm em, em lại nói như vậy? Xem ra có Chu Các Chi rồi đúng là không giống nhau, có người làm chỗ dựa đúng không?"
Nữ nhân này thật sự trước sau như một, da mặt dày đến không ngờ!
Chu Các Chi trước kia là bản thân cô ta không muốn, giờ cũng có thể đem ra công kích cậu? Lâm Sơ Ngôn tức giận đánh chữ, tay run lên, nguyên thân người câm này thật sự không chịu nổi, cãi nhau quá chịu thiệt.
Người hầu Chu gia vây xem, âm thầm sốt ruột.
Là phu nhân nhưng cũng là tiểu thiếu gia do Lâm gia sinh ra, để một kẻ không huyết thống bắt nạt như vậy, ai xem mà không nói một câu thái quá.
Lâm Sơ Ngôn quyết định không đọ sức với bọn họ, mặt lạnh, trực tiếp hạ lệnh tiễn khách:
Bình luận