Chương 79: . Lén uống rượu sẽ bị ông xã phạt
Lâm Sơ Ngôn vẫn giống như một luồng không khí, người trong căn phòng này đều không nhìn thấy cậu. Vì thế, dù cậu có gọi "mẹ" mấy tiếng, bà Lê cũng không hề liếc nhìn cậu lấy một cái.
Thực ra, đã rất lâu rồi cậu chưa được gặp mẹ mình. Bà Lê trông gần như giống hệt mẹ của nguyên thân, điểm khác biệt duy nhất là bà cả đời chẳng được hưởng phúc mấy, suốt ngày bận rộn quán xuyến gia đình, lo toan sinh kế nên trông già nua hơn nhiều. Sau khi tái hôn, bà thực sự không còn tâm trí đâu mà quan tâm đến đứa con ghẻ là Lâm Sơ Ngôn nữa. Đó cũng là lý do vì sao bao nhiêu năm qua cậu đều sống lầm lũi một mình.
Thế nhưng, Lâm Sơ Ngôn cảm thấy giấc mơ này quá chân thực, đến cả nếp nhăn nơi đuôi mắt bà Lê cậu cũng nhìn rõ mồn một... Đứa trẻ nào mà chẳng thương mẹ, Lâm Sơ Ngôn cũng vậy. Cho dù tình mẫu tử bà dành cho cậu không nhiều, cũng đủ để cậu hoài niệm cả đời. Chính vì thế, khi thấy mẹ nấu đồ ăn ngon cho một "Lâm Sơ Ngôn" khác, bận rộn chăm sóc, hỏi han ân cần, cậu liền thấy vô cùng khó chịu!
Lâm Sơ Ngôn hậm hực đứng trước mặt cậu ta chất vấn: "Cậu rốt cuộc là ai ——"
Lời vừa dứt, thế giới bỗng chốc vặn vẹo, đảo lộn. Lâm Sơ Ngôn giật mình mở mắt, cằm bị ai đó bóp nhẹ, gương mặt Chu Các Chi ở ngay sát vách, đôi mắt đen thẳm như đại dương đang nhìn cậu chằm chằm.
Ủa chồng? ? ?
Lâm Sơ Ngôn suýt chút nữa tưởng mình vẫn còn đang nằm mơ, cậu ngước mắt nhìn trần xe đầy sao. Cậu vẫn đang ở trên xe, chưa về đến nhà, đại phản diện này đến từ lúc nào vậy?
Người đàn ông dùng đầu ngón tay lau đi giọt nước mắt sinh lý nơi khóe mắt cậu, khẽ ấn vào khóe môi dưới: "Tỉnh rồi à? Sao lại uống nhiều rượu với Nguyễn Kiều thế?"
Lâm Sơ Ngôn định cãi là mình không uống nhiều, nhưng vừa định ngồi dậy đã không kìm được mà rên lên một tiếng. Ôi, đầu cậu đau như bị kim châm vậy. Chu Các Chi lập tức căng thẳng: " Bé nhỏ thấy không khỏe ở đâu?"
Lâm Sơ Ngôn thành thục rúc vào lồng ngực hắn, tìm một vị trí thoải mái nhất, miệng lầm bầm bảo đau đầu chết đi được.
"Tài xế gọi cho tôi, bảo em cứ run rẩy mãi, lại còn nói mớ nữa." Vì thế hắn đã bỏ mặc toàn bộ nhân viên các bộ phận, từ công ty chạy thẳng tới đây. Chu Các Chi vuốt ve gò má tái nhợt của tiểu câm, không nỡ nói nặng lời. Cảnh tượng lúc nãy thực sự làm hắn sợ hãi, giờ hắn chỉ muốn ôm chặt cậu vào lòng.
Lâm Sơ Ngôn rúc trong ngực hắn, giọng nghẹt mũi: "Em không, sao đâu..."
Chu Các Chi ra hiệu cho tài xế lái xe về nhà, ngón tay thon dài đặt lên trán Lâm Sơ Ngôn nhẹ nhàng xoa bóp, giọng nói trầm thấp: "Lần sau tôi không có mặt thì không được uống rượu."
Lâm Sơ Ngôn thoải mái nheo mắt lại, ngoan ngoãn gật đầu như một chú mèo nhỏ lười biếng. Cậu vừa uống rượu xong, đuôi mắt ửng hồng một mảng rất đẹp, môi vương chút hơi rượu lấp lánh, ngửi kỹ có mùi hương thanh đạm. Chu Các Chi ghé sát lại hít hà, rồi mổ nhẹ lên bờ môi như cánh hoa hồng của cậu, rất ngọt.
Lâm Sơ Ngôn lúc này ngoan đến lạ kỳ, bị hôn cũng không chống cự, còn vươn đầu lưỡi đỏ tươi liếm khóe môi, nhíu mày nói: "Hơi nóng..."
Đọc gì tiếp theo?
Gợi ý cá nhân hóa dành riêng cho bạn.
Dựa trên hoạt động đọc của bạn và xu hướng cộng đồng
Bình luận