Chương 78: . Ferrari có cũ vẫn là Ferrari
Lâm Sơ Ngôn tỉnh dậy phát hiện cổ họng mình đã khản đặc, đầu giường có đặt một ly nước. Cậu chống tay ngồi dậy, cầm lên uống một ngụm, nước vẫn còn hơi ấm. Trong phòng không một bóng người, rèm cửa kéo lại vừa khéo, không biết đại phản diện đã đi đâu rồi.
Thực ra việc thức dậy không thấy người khiến Lâm Sơ Ngôn có chút hụt hẫng nhẹ. Cảm giác này... nói sao nhỉ? Giống như đại phản diện sau khi ăn no nê xong là rút chym bỏ đi vậy. Dù sao trong phim truyền hình toàn diễn như thế mà.
Lâm Sơ Ngôn sụt sịt mũi, cúi đầu nhìn cơ thể đã được lau rửa sạch sẽ của mình. Ngoại trừ tay chân bủn rủn, hai đầu gối hơi hồng hồng thì những chỗ khác vẫn ổn. Vấn đề duy nhất là —— cậu không mặc quần áo.
Cậu vừa tung chăn ra định dậy lại vội đắp vào, nhìn thấy bộ quần áo lót tối qua ở góc giường, nhăn nhúm thành một cục, trên đó còn vương những vệt ám muội. Lâm Sơ Ngôn nhớ lại tối qua lúc đại phản diện cầm bộ đồ lót này đã làm những gì, cậu liền cắn môi. Bên tai như còn vang lên giọng nói trầm thấp đầy lười biếng của hắn: "Ướt hết cả rồi..."
Chỉ cần nghĩ lại thôi là Lâm Sơ Ngôn đã thấy không ổn, cậu mệt mỏi ngã vật ra giường. Có chút giận dỗi vì Chu Các Chi bỏ mặc mình ở đây. Hơn nữa không có quần áo thì không ra khỏi cửa được, chỉ có thể tiếp tục nằm đợi.
Đang lăn lộn phiền muộn trên giường một hồi thì cửa phòng phát ra tiếng "tít tít". Lâm Sơ Ngôn ôm chăn ngồi dậy, thấy Chu Các Chi diện vest đi giày da lịch lãm từ ngoài bước vào, tay xách theo hai túi đồ lớn.
"Chồng ơi?" Thấy Chu Các Chi về, Lâm Sơ Ngôn lập tức sấn lại ôm lấy người làm nũng: "Anh đi đâu thế, em tỉnh mà chả thấy anh đâu cơ" Giọng cậu lí nhí, nghe cực kỳ đáng thương. Chu Các Chi như vỗ về mà hôn nhẹ lên trán cậu.
"Anh ra ngoài mua cho em hai bộ quần áo, giày, với cả đồ lót nữa."
Lâm Sơ Ngôn vốn có chút tính cáu kỉnh khi mới ngủ dậy. Vì thế trước khi ra ngoài Chu Các Chi đã tính toán thời gian quay về, không ngờ cậu vẫn tỉnh dậy sớm hơn dự tính. Lâm Sơ Ngôn ngó nghiêng mấy cái túi mua sắm dưới đất. Ở Lâm Thành không có các cửa hàng hiệu cao cấp, nên đại phản diện đã mua cho cậu một nhãn hiệu thời trang thể thao quốc tế. Có thể thấy hắn đã cố gắng chọn lựa tốt nhất cho cậu rồi.
Hóa ra đại phản diện ra ngoài từ sớm là để đi mua đồ cho mình. Những cảm giác hụt hẫng lúc nãy tan biến sạch, đôi mắt cậu sáng lấp lánh nhưng cũng hơi ngại ngùng: "Em cứ, tưởng là..."
Chu Các Chi cười cười: "Tưởng cái gì? Tưởng ông xã bỏ rơi em ở đây sao? Chẳng lẽ bé nhỏ định cứ trần truồng thế này mãi à?" Lâm Sơ Ngôn lập tức lắc đầu, cậu đương nhiên không có ý định đó, anh đâu có phải là biến thái.
Chu Các Chi nhìn đồng hồ, chiều nay họ còn phải đến gặp chính quyền Lâm Thành để thảo luận công việc, nên hắn vội vàng bế Lâm Sơ Ngôn từ trên giường vào phòng vệ sinh để rửa mặt. Lâm Sơ Ngôn mặc quần áo mới vào, vì chưa giặt nên vẫn còn mùi vải mới. Điều kiện không cho phép nên đành chấp nhận vậy.
Chỉ là bộ đồ đại phản diện mua cho cậu thực sự quá trẻ trung năng động. Áo hoodie trắng phối cùng giày thể thao cùng bộ, đứng cạnh một đại phản diện chững chạc già dặn, trông cậu chẳng khác nào một nam sinh đại học thanh thuần.
Bình luận