Chương 73: . Ông xã gặp chuyện đương nhiên phải đi theo
Sắc trời dần dần âm u, mang theo một cảm giác ngột ngạt như thể mưa bão sắp kéo đến. Phản ứng đầu tiên của Lâm Sơ Ngôn là lắc đầu, sự việc diễn ra quá đột ngột khiến cậu có chút hoảng. Cậu lắp bắp hỏi: "Xảy ra... chuyện gì vậy?"
Chu Các Chi trấn an cậu: "Không có việc gì lớn đâu, ông xã phải đến hiện trường nhà máy xem một chút."
"Ở đâu? Em... không thể, đi cùng sao?" Lâm Sơ Ngôn không hiểu, nếu không có chuyện gì thì tại sao cậu không thể đi theo?
Chu Các Chi vẫn giữ nguyên cách giải thích chính thức đó, trông thì ôn hòa nhưng không hề có chỗ để thương lượng: "Tiểu Ngôn về nhà nghỉ ngơi trước đi. Chu Di và Trương thúc đã làm cho em rất nhiều món ngon rồi, em ăn xong rồi ngủ một giấc là ông xã sẽ về ngay với em thôi."
Lâm Sơ Ngôn bĩu môi: "Nhưng mà, em muốn đi." Cậu đâu phải trẻ con, đi theo cũng có thêm phiền phức gì đâu.
Hơn nữa nhìn sắc mặt đại phản diện, bên ngoài càng bình tĩnh kìm nén thì càng chứng tỏ mức độ nghiêm trọng của sự việc. Nếu không, dù bận rộn đến mấy hắn cũng sẽ đích thân đưa cậu về nhà rồi mới đi xử lý công việc.
Chu Các Chi dường như có một thoáng do dự, nhưng chưa kịp nói gì thì điện thoại lại reo. Tim Lâm Sơ Ngôn thắt lại, ánh mắt đuổi theo động tác nghe máy của hắn. Chu Các Chi cố ý bước ra xa vài bước, khiến cậu không nghe rõ nội dung cuộc trò chuyện.
Chu Các Chi nheo mắt: "Tôi qua ngay đây."
Nhìn xem, nghe điện thoại cũng cố ý né tránh không cho cậu nghe, còn bảo là không có gì. Lâm Sơ Ngôn giật cửa xe mấy cái, lạnh lùng nói với tài xế: "Mở cửa."
Tài xế nghe vậy thì vẻ mặt khó xử, ấp úng gọi mấy tiếng phu nhân nhưng nhất quyết không mở cửa. Mệnh lệnh của ông chủ lớn ai dám cãi lời chứ? Có cho anh tám trăm lá gan cũng không dám. Hai vị đại phật này, một người làm thuê như anh chẳng dám đắc tội với ai cả.
Lâm Sơ Ngôn biết nói với tài xế cũng vô ích, lại nhìn sang Chu Các Chi. Đại phản diện cúp điện thoại, cách cửa sổ xe vuốt ve gò má cậu, bàn tay hơi mát lạnh: "Tiểu Ngôn nghe lời, ông xã hứa sẽ cố gắng về sớm với em."
Nói xong hắn liền ra hiệu tài xế đóng cửa sổ, khởi động xe, sau đó không quay đầu lại mà bước lên một chiếc xe khác.
Lâm Sơ Ngôn: "???"
Được lắm cái đồ đại phản diện này, vừa đi du lịch về là bắt nạt mình ngay đúng không? Đã thế còn đi vội như vậy, chớp mắt một cái đến đèn đuôi xe cũng chẳng thấy đâu nữa.
Lâm Sơ Ngôn chẳng còn tâm trạng nào, ngồi trong xe mím môi không nói một lời. Tài xế vẫn nhìn thẳng phía trước, chỉ sợ chạm phải ánh mắt của cậu.
Về đến cửa nhà, trời đã bắt đầu mưa phùn lất phất. Chu Di và quản gia che ô đứng đợi, họ đã nhận được chỉ thị của Chu Các Chi nên vừa thấy xe của Lâm Sơ Ngôn là vội vàng nghênh đón. Lâm Sơ Ngôn dù trong lòng khó chịu nhưng sẽ không trút giận lên người khác. Cậu cố nặn ra nụ cười với Chu Di và quản gia, bảo họ trong vali có đầy quà lưu niệm để chia cho mọi người.
Bình luận