Chương 72: . Đi du lịch cùng ông xã (2)
Lâm Sơ Ngôn thực ra không thích đi máy bay cho lắm, hành trình ngắn thì còn đỡ, chứ chuyến đi nước C này kéo dài mười mấy tiếng đồng hồ, cậu rất dễ gặp ác mộng.
Nhưng giờ cậu thực sự đói bụng, khuôn mặt nhỏ mệt mỏi lật xem thực đơn, tùy tiện gọi mấy món đồ Tây, ăn no xong lại rúc vào lồng ngực Chu Các Chi ngủ thiếp đi. Cậu được bao bọc trong chiếc chăn mềm mại ấm áp, dưới mái tóc rối bù lộ ra một mảng gò má nhỏ trắng nõn, nốt ruồi lệ màu nâu bị hàng lông mi dài che khuất.
Lâm Sơ Ngôn thực sự rất ham ngủ, cứ thế ngủ liền mấy tiếng đồng hồ. Chu Các Chi hầu như không hề di chuyển, vẫn duy trì tư thế ôm cậu. Các nhân viên phi hành đoàn đi lại nhẹ nhàng, chỉ sợ động tác quá lớn làm ồn đến bảo bối trên đầu quả tim của Chu tổng.
Khi Lâm Sơ Ngôn tỉnh dậy, ngoài cửa sổ máy bay đã là màn đêm đen kịt, không nhìn rõ bầu trời bên ngoài. Cậu bò dậy từ trên người Chu Các Chi, gò má ngủ đến hồng hào bị in hằn vài vết nếp gấp của chăn lông. Cậu nhớ đại phản diện vốn là "nửa bệnh nhân", hôm qua còn suýt mệt đến ngất xỉu, vậy mà lại ôm mình lâu như vậy, tư thế không hề thay đổi.
"Anh có, mệt không?" Lâm Sơ Ngôn nhìn sắc mặt hắn, có chút ngại ngùng.
Chu Các Chi vuốt ve lọn tóc trên mặt cậu, giọng trầm thấp: "Ông xã không mệt."
Thực ra hắn vẫn luôn nhắm mắt dưỡng thần, trạng thái vẫn ổn. Thêm nữa, hắn muốn đính chính một chút: hắn không phải mệt đến ngất, mà chủ yếu là phần bị tức đến ngất chiếm phần lớn hơn. Đặc biệt là lúc Lâm Sơ Ngôn nói hắn đối xử với cậu không khác gì nuôi một con chó, lồng ngực hắn lúc đó tức nghẹn, khiến mắt tối sầm lại. Nếu có thể, hắn thực sự muốn mổ trái tim mình ra cho tiểu câm xem.
Lâm Sơ Ngôn nghĩ thầm làm sao mà không mệt được? Cánh tay chắc chắn đã mỏi nhừ đến tê dại rồi, cậu cũng biết đau lòng cho hắn chứ bộ.
"Em xoa bóp cho anh."
"Không cần đâu."
"Cần!" Lâm Sơ Ngôn kiên trì.
(Tay nghề xoa bóp chuyên nghiệp ba mươi năm, đi ngang qua chớ nên bỏ qua nha.)
Chu Các Chi không ngờ thủ pháp xoa bóp của tiểu câm lại chuyên nghiệp đến thế, chỉ là bắp thịt cánh tay hắn quá cứng, phải tốn khá nhiều sức mới có hiệu quả. Lâm Sơ Ngôn cười híp mắt, nốt ruồi lệ cũng lay động theo: "Có phải, rất thoải mái, không?"
Chu Các Chi cười cười, sợ cậu mệt nên chỉ một lát sau đã không cho cậu bóp nữa. Lâm Sơ Ngôn thấy vẫn ổn, nếu hắn không ngăn cản thì cậu còn có thể bóp lâu hơn chút nữa.
Thời gian bay còn dài, hai người cùng nhau ăn bữa tối đơn giản, sau đó xem một bộ phim văn nghệ kinh điển của châu Âu. Nam chính trong phim khá đẹp trai, nét mặt có phần giống đại phản diện. Lâm Sơ Ngôn như phát hiện ra lục địa mới, "A" một tiếng rồi nâng mặt Chu Các Chi lên so sánh.
(Nhìn thế này vẫn là chồng mình đẹp trai hơn, cốt cách lập thể của người phương Tây kết hợp với nét thanh tao của người phương Đông. Chẳng trách mình vừa xuyên vào là tam quan chạy theo ngũ quan luôn.)
Bình luận