Chương 71: . Đi du lịch cùng ông xã
"Anh... làm sao vậy?" Cảm xúc kích động của Lâm Sơ Ngôn lúc nãy đều bay sạch, cậu lo lắng nâng khuôn mặt tái nhợt tiều tụy của Chu Các Chi lên.
Lâm Sơ Ngôn rất hiếm khi thấy một Chu Các Chi như thế này. Từ khi quen biết hắn đến nay, hắn luôn mạnh mẽ và bình tĩnh, tinh lực dồi dào như thể vĩnh viễn không biết mệt mỏi. Lần duy nhất hắn sinh bệnh là lúc mới kết hôn không lâu, đại phản diện vì cuồng công việc mà tự khiến mình bị sốt, mà cậu chăm sóc hắn một đêm là hôm sau gần như khỏi hẳn.
Chân mày Chu Các Chi vẫn nhíu chặt, hồi thần lại một chút, hắn nhạt giọng nói: "Anh không sao, Tiểu Ngôn đừng lo lắng."
Hắn dùng hai tay ôm chặt Lâm Sơ Ngôn vào lòng, tựa lưng vào tường hơi thở dốc, cúi đầu hít hà và hôn nhẹ lên vành tai người trong lòng. Hơi thở của tiểu câm giúp hắn bình tâm lại. Lâm Sơ Ngôn thấy như vậy cũng không đẩy hắn ra mà ôm lấy thắt lưng hắn.
Mới giây trước họ còn đang cãi vã kịch liệt, giây sau đã ôm chặt lấy nhau. Nhưng sắc mặt đại phản diện thực sự rất tệ, quầng thâm dưới mắt hiện rõ, như thể đã rất lâu rồi không được nghỉ ngơi. Hơn nữa tim hắn đập rất nhanh, Lâm Sơ Ngôn áp tai vào ngực hắn nghe một hồi, tiếng đập thình thịch thình thịch loạn nhịp.
Ờm, vẫn là không ổn lắm...
Sau khi ôm nhau một lúc, Lâm Sơ Ngôn ép Chu Các Chi nằm xuống giường, khuôn mặt nhỏ nhăn lại, tay mở từng chiếc cúc áo cổ cho hắn thông khí, ngón tay lại sờ thử mạch đập và nhiệt độ ở cổ hắn, cũng may là nhiệt độ bình thường. Lâm Sơ Ngôn vẫn không yên tâm, liền bảo quản gia gọi bác sĩ Trần tới.
Chu Các Chi nhíu mày nói không cần, nhưng khi thấy Lâm Sơ Ngôn ngồi ở góc giường, lo lắng đến mức lên mạng tra cứu các triệu chứng thì hắn im lặng. Không tra thì thôi, vừa tra trên Baidu liền hiện ra toàn là "bệnh nan y giai đoạn cuối", Lâm Sơ Ngôn sợ tới mức thầm mắng trong lòng cái phần mềm rác rưởi này, vội vàng tắt điện thoại không dám xem nữa.
Đợi nửa tiếng, bác sĩ Trần mới đến được tới nơ. Thường ngày đối tượng kiểm tra của ông là Lâm Sơ Ngôn, lần này nhìn thấy bóng dáng cao lớn nằm trên giường, trên mặt ông thoáng qua sự kinh ngạc. Nhưng với đạo đức nghề nghiệp tốt, ông không hỏi gì nhiều, cầm ống nghe kiểm tra một hồi rồi hỏi Lâm Sơ Ngôn: "Đây là tình trạng thiếu ngủ nghiêm trọng, kèm theo nhịp tim quá nhanh. Xin hỏi phu nhân, ông chủ gần đây có chuyện gì lo lắng quá mức không?"
Lâm Sơ Ngôn mấp máy môi, đôi mắt trong veo nhìn bác sĩ Trần... Chu Các Chi là do lo lắng sao? Cậu nhớ lại nhiều lần nửa đêm tỉnh giấc, Chu Các Chi bên cạnh sẽ ngay lập tức hỏi cậu làm sao thế, có chỗ nào không khỏe hay là gặp ác mộng? Lúc đó cậu ngủ mơ màng nên không nghĩ nhiều, cứ tưởng đại phản diện cũng vừa mới tỉnh. Bây giờ ngẫm lại, có lẽ hắn cả đêm chưa từng chợp mắt!
Lồng ngực Lâm Sơ Ngôn nghẹn lại như bị thứ gì đó chặn ngang, mắt cũng đỏ lên. Một ngày hai ngày thì thôi, thời gian dài như vậy sao mà chịu nổi? Hơn nữa cậu đã an toàn về nhà rồi, đang yên đang lành ở bên cạnh hắn, đại phản diện còn gì không yên lòng nữa? Chẳng trách hắn không cho ra ngoài.
Sắc mặt Chu Các Chi trầm xuống, liếc nhìn bác sĩ Trần: "Không có việc gì thì ông về trước đi." Lời nói mang theo sự khó chịu rõ rệt, bác sĩ Trần không biết mình đắc tội ông chủ ở đâu, đành nhìn về phía Lâm Sơ Ngôn với ánh mắt cầu cứu.
Bình luận