Chương 69: . Hắn đến từ địa ngục
Về chuyện hôn lễ, bọn họ vốn đã quyết định địa điểm từ sớm. Bây giờ mấy chuyện đã bụi bặm lắng xuống, cũng đến lúc phải đưa vấn đề này lên.
Những sợi tóc vừa sấy khô của Lâm Sơ Ngôn rủ xòa xuống làm gò má ngứa ngáy, cậu dùng mu bàn tay quẹt quẹt, đôi mắt hơi híp lại, không nhìn thấy sâu trong đáy mắt Chu Các Chi lúc này đang cuồn cuộn những cảm xúc nồng đậm.
"A, được ạ." Ngữ điệu cậu hơi dính dính, còn pha lẫn một chút buồn ngủ.
Lâm Sơ Ngôn cảm thấy dạo này mình rất dễ buồn ngủ, có lẽ là do uống thuốc có tác dụng an thần. Có đôi khi thực sự uống không trôi, Chu Các Chi liền giở lại trò cũ, từng ngụm tự mình "đút" cho cậu. Khiến cho mỗi lần uống xong, mắt cậu lệ lưng tròng, tim đập mặt đỏ.
Ngón tay Chu Các Chi mơn trớn khóe mắt cậu, lau đi giọt nước mắt sinh lý chảy xuống do ngáp, hỏi: "Ứng cử viên cho phù rể, Tiểu Ngôn đã nghĩ xong chưa?"
Đây đúng là đã biết rõ mà còn hỏi. Hắn thừa biết Lâm Sơ Ngôn ở thế giới này không có nhiều bạn bè, người thực sự quen thuộc chỉ có Nguyễn Kiều và Trình Hãn. Còn về những kẻ miễn cưỡng có thể nói chuyện cùng nhưng không tính là bạn bè, ví dụ như tên tổng giám đốc bộ phận sản phẩm Dư Tiểu Dương kia, đã sớm bị hắn điều đến công ty con của Thiên Thịnh ở Kinh Thành rồi.
Lâm Sơ Ngôn không biết chuyện này, Chu Các Chi cũng không có ý định nói ra. Hắn không hy vọng tâm tư của Lâm Sơ Ngôn bị lãng phí trên người bất kỳ kẻ nào khác.
Lâm Sơ Ngôn ngáp một cái nhỏ, thuận theo ý của Chu Các Chi mà nói ra tên của Nguyễn Kiều và Trình Hãn, sau đó lại nói: "Phù dâu nhí... muốn dùng cún con..."
Khì khì, tốt nhất là loại béo múp míp ấy.
Trước đây cậu từng tham gia hôn lễ của người khác, phù dâu nhí chính là một chú chó Samoyed siêu cấp mập mạp, miệng ngậm giỏ hoa lạch bạch đưa nhẫn lên đài. Thực sự quá mức đáng yêu, lúc đó cậu đã nghĩ sau này mình kết hôn cũng phải như vậy, mặc dù khi đó cậu còn chưa có đối tượng nào. Dù sao thì có ai đánh thuế giấc mơ đâu. Lúc trước cậu cảm thấy đó là chuyện xa vời không tưởng, không ngờ có một ngày nó lại trở thành sự thật.
Nhưng còn một vấn đề... Cún ở đâu ra?
Lâm Sơ Ngôn nhớ tới chú chó Bỉ Hùng mà nguyên thân từng nhặt về, nhưng bây giờ quan hệ giữa cậu với tên Tạ Dịch Hành đang căng thẳng như này, không biết có chịu cho mượn cún không. Thực ra chuyện lần trước, Tạ thị cũng đã phải trả cái giá rất đau và thê thảm, Lâm Sơ Ngôn tuy không quan tâm giới kinh doanh nhưng cũng nghe nói Tạ Dịch Hành đã sa sút một thời gian dài.
Trước khi xuyên vào kịch bản, Lâm Sơ Ngôn cũng đọc qua không ít truyện xuyên thư. Đôi khi nội dung gốc bị phá hủy và vặn vẹo, kết cục của nhân vật chính nguyên tác cũng sẽ đi lệch hướng. Cậu làm bia đỡ đạn chắc chắn không hy vọng kết cục của mình đi theo kịch bản cũ, nhưng cậu cũng chưa từng nghĩ tới việc vai nam chính phải vì vậy mà rơi xuống vũng bùn. Coi như là hai đường thẳng song song không giao nhau, mỗi người đều có cuộc sống bình thường của riêng mình không được sao?
Bình luận