Chương 67: . Ông xã từ trên trời giáng xuống
"Tìm suốt cả đêm, tại sao lại hoàn toàn không có tung tích của phu nhân? Là do tìm chưa đủ cẩn thận, hay là định vị có vấn đề?"
Giọng nói của Chu Các Chi lạnh lẽo và đầy áp lực. Việc không chợp mắt trong thời gian dài khiến hai mắt hắn vằn vện tia máu, ngay cả đường xương hàm cũng trở nên sắc bén đến dọa người. Những người xung quanh đều không dám lên tiếng. Thời gian cứ thế trôi qua, mọi người đều hiểu rằng mỗi một giây kéo dài, sự nguy hiểm của Lâm Sơ Ngôn lại tăng thêm một phần. Huống chi, tại giờ phút này cậu có còn sống hay không cũng là một ẩn số.
Ngồi ở một góc trong thùng xe, Lâm Diệu Ngữ nghe thấy lời này thì không kìm được mà run bắn lên. Tuy rằng rất không tình nguyện, nhưng cô ta thực sự đã tận lực kéo dài thời gian rồi. Sầm Dũng là kẻ có tính đa nghi cực nặng, nhiều năm như vậy cô ta chưa bao giờ chủ động tìm gã, càng chưa từng gọi hắn một tiếng "cha".
Trong lòng cô ta, Lâm Hoằng Thăng mới hoàn mỹ phù hợp với hình tượng người cha: giàu có, nho nhã, và chưa bao giờ thái độ với cô ta dù không phải con ruột. Lần này cô ta phá lệ chủ động liên hệ với Sầm Dũng, lúc đầu gã căn bản là không nghe máy. Tiếng chuông reo từng hồi đều là âm báo bận.
Bây giờ cô ta mới biết tại sao Chu Các Chi lại bị gọi là kẻ tàn ác, bởi vì hắn thực sự rất đáng sợ. Bất kể cô ta đang nghĩ gì hắn đều biết, sắc mặt kinh khủng như muốn giết người. Cô ta gấp đến độ muốn khóc, chỗ khớp vai bị trật vừa được nối lại đau thấu xương, nếu phải làm lại vài lần nữa chắc tay cô ta sẽ tàn phế thật mất.
Sau khi gọi thêm vài lần, Sầm Dũng cuối cùng cũng nghe máy. Lâm Diệu Ngữ căng thẳng đến mức không biết nói gì, nghe thấy tiếng thở hồng hộc ở đầu dây bên kia, tiếng gió núi và tiếng lá cây gào thét, cô ta chỉ biết lắp bắp hỏi gã đã ăn cơm chưa.
Sầm Dũng không trả lời, im lặng một hồi rồi nói: "Tìm mẹ mày phải không? Bà ta sẽ không quay lại Lâm gia nữa, tao muốn đưa bà ta đi cùng."
Đi đâu? Nước M sao? Lâm Diệu Ngữ trong nháy mắt hoảng hồn. Cô ta cứ nghĩ Trầm Viện hai ngày nay đi du lịch với bạn bè, không ngờ lại là bị bắt cóc! Tên biến thái Sầm Dũng này không chỉ bắt Lâm Sơ Ngôn mà còn muốn đưa mẹ cô ta đi... Không được! Mẹ không thể đi như thế được! Không có mẹ, sao cô ta có thể đứng vững ở Lâm gia? Cha dượng nhất định sẽ có vợ mới, đến lúc đó một đứa con riêng không huyết thống như cô ta chỉ có nước bị đuổi ra khỏi cửa mà thôi!
Giọng điệu Sầm Dũng có chút nôn nóng, như đang liều mạng tìm kiếm thứ gì đó, căn bản không có tâm trạng nói chuyện. Lâm Diệu Ngữ biết bệnh rối loạn lưỡng cực của gã lại sắp tái phát, định nói thêm gì đó thì đối phương đã cúp máy.
Cuộc gọi tuy ngắn ngủi, nhưng may mắn là nhân viên kỹ thuật vẫn thu được tín hiệu định vị đại khái. So với khu vực rộng lớn dự đoán ban đầu qua camera giám sát, lần này phạm vi đã thu nhỏ lại không ít. Chu Các Chi dẫn theo đoàn người trực tiếp tiến về vị trí mục tiêu.
Lâm Diệu Ngữ cũng bị các vệ sĩ đưa lên xe. Lâm Hoằng Thăng vốn định ngăn cản, nhưng vừa nhìn thấy điệu bộ này, lời chưa kịp thốt ra đã lặng lẽ nuốt vào, trơ mắt nhìn họ rời đi.
Bình luận