Chương 65: . Bia đỡ đạn nỗ lực tự cứu mình
Lâm Sơ Ngôn ngẩn người, nỗ lực kìm nén cảm giác muốn chớp mắt. Bởi vì mũi dao thực sự quá gần, gần đến mức khiến mắt cậu sinh ra một ảo giác đau đớn. Người này rốt cuộc là ai? Tại sao lại quen biết mẹ của nguyên thân?
Người đàn ông như đang hồi tưởng lại một câu chuyện cũ xa xôi, khuôn mặt vô cảm thỉnh thoảng lại co rúm.
"Thật sự rất giống... Bọn mày thật không hổ là mẹ con ruột, cũng rất nhiều lời. Rõ ràng là sợ muốn chết, lại cho rằng chỉ cầu nói nhiều thêm mấy câu là có thể nắm giữ quyền chủ động."
Tim Lâm Sơ Ngôn đập ngày càng nhanh, muốn lui về phía sau lại bị người đàn ông bóp lấy mặt. Bàn tay gã thô ráp dị thường, hệt như lưới sắt quẹt qua da thịt, đau đến mức khiến cậu phải hít vào mấy ngụm khí lạnh.
Người đàn ông như con rắn độc thè lưỡi, từng chữ từng chữ đáng sợ: "Ả trước khi chết cũng nhìn tao như vậy. Một người mẹ đáng thương, trong miệng liên tục nhắc tới mình có một đứa con trai bảo bối, cầu xin tao buông tha ả."
"Mày tận mắt nhìn thấy mà, phải không? Ả cứ thế ngã xuống trước mặt mày..." Người đàn ông cầm dao khoa tay múa chân một chút: "Bịch một tiếng."
"Ông..." Đầu Lâm Sơ Ngôn vang lên một tiếng vù, trước mắt lóe qua một vài đoạn ký ức đứt quãng, khiến cổ họng cậu dâng lên vị đắng.
Kể từ khi được Diệp Ty Minh huấn luyện phục hồi tâm lý, đã lâu rồi cậu không còn nhớ lại cảnh tượng mẹ nguyên thân qua đời, cũng không còn sinh ra phản ứng kích ứng nữa.
Nhưng đến hiện tại, cậu lại bắt đầu run rẩy không kiểm soát, sắc mặt suy nhược tái nhợt, ngay cả việc nói chuyện cũng trở nên khó khăn.
Người này dĩ nhiên chính là hung thủ sát hại mẹ của nguyên thân!
Con ngươi Lâm Sơ Ngôn chấn động: "Tại sao?"
Người đàn ông phảng phất như không nghe rõ, ghé lại gần thêm chút nữa: "Cái gì?"
Trong ánh mắt Lâm Sơ Ngôn không kìm được sự phẫn nộ, giống như một con thú nhỏ dựng lông, từng chữ từng chữ chất vấn: "Vì, sao, muốn, giết, bà ấy?"
Trên thế giới này không có yêu vô duyên vô cớ, cũng không có hận vô duyên vô cớ. Rốt cuộc là loại hận thù gì khiến gã muốn tàn nhẫn hạ sát như vậy, rõ ràng... rõ ràng bà ấy đã khổ sở cầu xin gã như thế.
Người đàn ông nghe rõ lời cậu nói, thấp giọng nở nụ cười một tiếng: "Ả cản đường thì phải chết. Mày cũng giống như vậy, ai cản đường bọn tao thì kẻ đó phải chết."
Nói xong như thoáng nghĩ tới điều gì, gã lấy điện thoại ra tùy tiện chụp mấy bức ảnh: "Bất quá trước khi mày chết, thì hỏi chồng mày lấy chút tiền tiêu vặt cũng không quá đáng chứ? Tao đang nghĩ xem nên muốn bao nhiêu thì thích hợp đây? 1 tỷ? Hay là 2 tỷ?"
Lâm Sơ Ngôn thầm mắng một tiếng trong lòng, gã ngay từ đầu đã định giết mình, còn muốn lừa gạt Chu Các Chi? Dù cho có đưa cho ông hai mươi tỷ, ông có mạng để tiêu không?
"Trước khi lấy được tiền, tốt nhất mày đừng có giở trò gì, nếu không..." Người đàn ông dừng câu, nắm lấy cằm cậu đánh giá trái phải: "Khu đèn đỏ ở nước M rất thích loại nam sinh như mày, tao phế bỏ tay chân mày rồi bán sang đó, chắc là sẽ thú vị hơn là trực tiếp kết liễu mày đấy."
Bình luận