Chương 63: . Muốn khoe với cả thế giới
Lâm Sơ Ngôn bị ánh sáng làm chói mắt, có chút không ý thức được hiện tại là mộng hay thực.
Vòng nhẫn nhỏ bé vừa vặn, dường như đã được đo đạc vô số lần, không cho phép có chút mảy may sai lầm nào, phù hợp hoàn hảo với ngón tay cậu.
Viên ngọc cùng vô số viên kim cương kết hợp lại tỏa ra ánh sáng lấp lánh tựa dải ngân hà lấp lánh ở đầu ngón tay.
... Đây chính là lễ vật mà ông xã phản diện nói tới sao? Một chiếc nhẫn bảo thạch!
Lâm Sơ Ngôn không ngủ được nữa, phút chốc từ trên giường ngồi dậy. Cậu có chút kích động, trái tim cũng mãnh liệt đập liên hồi. Chu Các Chi đã tặng cậu rất nhiều đồ vật đắt giá, thế nhưng cũng không bằng chiếc nhẫn này đã khiến cậu chấn động.
Đún lúc này, cửa phòng tắm mở ra, Chu Các Chi nửa thân trên trần đi ra.
Trên người mang theo hơi ẩm và mùi thơm sau khi tắm rửa, đuôi tóc còn đang nhỏ nước, giọt nước óng ánh dọc theo đường nhân ngư tuyến duyên dáng ẩn vào trong khăn tắm quanh hông.
Lâm Sơ Ngôn đem chăn vén lên, đi chân đất xuống giường chạy tới, cả người treo ở trên người Chu Các Chi. Cũng không nói lời nào, nâng khuôn mặt đẹp trai kia bắt đầu hôn tới tấp.
Bất quá chỉ là hôn má mà thôi, bởi vì cậu còn chưa đánh răng, có chút ngượng ngùng.
Chu Các Chi đỡ lấy mông mềm của cậu, rất nhanh đổi khách làm chủ nắm giữ quyền chủ động hôn môi. Hắn mang theo mùi thơm bạc hà thanh tân của môi đi hôn mí mắt mỏng manh kia, mũi thanh tú, bờ môi no đủ...
"A." Lâm Sơ Ngôn che miệng lại, con mắt hơi mở to, lắc đầu nói không thể.
(Em vẫn chưa đánh răng! Không thể hôn môi mà...)
Chu Các Chi mắt điếc tai ngơ, cúi đầu xuống hôn mu bàn tay, ngón tay của cậu: "Không đánh thì không đánh, ông xã không ngại."
Lâm Sơ Ngôn cảm thấy môi của hắn có ma lực, nơi đi qua đều sẽ nóng rực tê dại, cậu che miệng tiếp tục lắc đầu: (Anh không phải có bệnh sạch sẽ sao?)
Chu Các Chi cười khẽ một tiếng, ngữ điệu lười biếng: "Anh đối với Ngôn Ngôn không có bệnh sạch sẽ. Hơn nữa bộ dạng nào của em mà anh chưa từng thấy, chỗ nào mà anh chưa hôn qua? Bây giờ mới nói đến bệnh sạch sẽ có phải là hơi muộn rồi không?"
Kỳ thực không chỉ là hôn đơn giản như vậy, gò má Lâm Sơ Ngôn nóng lên, bắt đầu uốn éo muốn xuống khỏi người hắn.
Chu Các Chi khô, nhìn đôi mắt hạnh so với bảo thạch còn đẹp hơn kia, cong khóe môi nói: "Tiểu Ngôn yêu thích lễ vật này không?"
Lâm Sơ Ngôn gật gù: "Thích."
(Rất thích rất thích, thích đến mức muốn khoe với cả thế giới! Hơn nữa kiểu dáng này thật đặc biệt, cảm giác ở trên thị trường chưa từng thấy.)
Bỗng nhiên, cậu giống như nghĩ tới điều gì mà hỏi: "Anh, tự tay, thiết kế?"
Chu Các Chi "Ừm" một tiếng, đem tóc rối của cậu vén ra sau tai, ngữ khí thành kính: "Độc nhất vô nhị."
Bình luận