Chương 56: . Muốn cùng ông xã đấu trí so dũng khí
Chu Các Chi vững vàng ôm lấy người đang bám trên người hắn, âu phục ôm sát phác họa ra vòng eo thon gọn của tiểu câm, như thể chỉ cần hay bàn tay đều có thể bóp vừa.
Lâm Sơ Ngôn chạy quá gấp, ra một thân mồ hôi mỏng.
Cậu bình thường ăn mặc khá là thoải mái, không giống Chu Các Chi bất luận thời tiết nào, quanh năm đều là âu phục ba món, áo sơ mi gi-lê cà vạt không thiếu thứ gì.
Lần duy nhất mặc đồ đôi là ở cuộc đua ngựa Cảng Thành.
Lâm Sơ Ngôn ngẩng đầu lên, chóp mũi sượt qua hàm dưới Chu Các Chi, hơi thở chạm nhau có chút mờ ám.
Đại phản diện thật giống cũng muốn cậu, nhiệt độ bàn tay đặt tại eo lưng cậu có chút nóng lên.
Tương Chanh ở một bên tỏa ra mùi thơm ngát của người độc thân, tiếp thu được ánh mắt không hài lòng ra hiệu của ông chủ mình, cầm tài liệu nhanh chóng rời khỏi hiện trường.
Lâm Sơ Ngôn nhớ tới còn ở trong công ty, trước công chúng phải chú ý lời nói, không thể làm gì khác hơn là từ trên người Chu Các Chi xuống, đứng thẳng nghiêm chỉnh.
Chu Các Chi cũng không để ý ánh mắt của người khác, nhưng tiểu câm da mặt mỏng, hắn cũng không nói gì.
Lâm Sơ Ngôn có rất nhiều lời muốn nói, nhưng một mạch xông tới bên mép, cuối cùng chỉ còn lại một câu: "Em, tan làm rồi."
Tuy rằng lập tức muốn hoàn toàn bắt đầu quản lý là không thể, nhưng ngày hôm nay cũng là bước ra một bước dài. Nhìn tấm mặt đẹp trai này, thật giống cảm giác mệt mỏi đều biến mất không ít.
Ngón tay Chu Các Chi vuốt ve những giọt mồ hôi nhỏ ở cổ cậu, hào phóng khích lệ: "Tiểu Ngôn biểu hiện rất tốt, một chút cũng không luống cuống."
Con mắt Lâm Sơ Ngôn híp đến như trăng lưỡi liềm, nốt ruồi khóe mắt cũng theo nhảy nhót lên.
( Còn phải nhờ công cho chồng tui là quyển vương, mỗi ngày ở cùng nhau mưa dầm thấm đất, chưa từng ăn thịt heo cũng đã thấy heo chạy.)
Chu Các Chi khóe môi mang ý cười: " Nhưng anh thấy bé có một mặt sau quá mệt mỏi, mí mắt đều sắp rủ xuống ròi kìa."
Nội dung hội nghị quá mức khô khan vô vị, tiểu câm trong lúc nhất thời không quen cũng bình thường.
Mặt khác, người của Lâm thị cũng rất giữ quy tắc, không uổng công hắn sớm cảnh cáo và răn đe trước một phen, mỗi một người đều rất phối hợp công việc, con mắt cũng không dám nhìn lung tung.
Khuôn mặt tươi cười Lâm Sơ Ngôn vừa giương lên lại xịu xuống.
Tật xấu dễ mệt của anh từ trước đến nay thực sự có chút nghiêm trọng, cũng còn tốt không gây ra chuyện cười nào.
Bất quá — đại phản diện không có ở hiện trường là làm sao biết? Lâm Sơ Ngôn vừa định hỏi hắn, vừa chuyển động ý nghĩ liền phản ứng lại: "Anh, giám sát em?"
Chu Các Chi nhếch môi, đánh tráo khái niệm: "Không phải giám sát, chỉ là ông xã không yên lòng mà thôi."
Sự chiếm hữu chỉ có thể theo yêu thương mà tăng lên chứ không giảm đi, yên tâm là không thể yên tâm, trừ phi hắn chết rồi.
Bình luận