Chương 52: Ông xã nói dối bị bắt tại trận
Lâm Sơ Ngôn đi một vòng quanh nhà bếp, bưng lên vài món ăn sáng thanh đạm cho Chu Các Chi.
Cháo hoa mềm mịn thơm ngát, là cậu tự tay múc vào bát, bữa sáng thanh đạm ngon miệng, là cậu tận mắt thấy Trương Thúc làm. Kể ra cũng gần như là cậu tự mình xuống bếp rồi.
Dù sao tài nghệ nấu nướng của cậu không được tốt lắm, vì vị giác của Chu Các Chi mà nghĩ, chuyện chuyên nghiệp vẫn nên giao cho người chuyên nghiệp.
Chu Các Chi ngồi trước bàn, nhìn cậu bận rộn trước sau, khẽ nở nụ cười.
Lâm Sơ Ngôn bày biện chén đĩa xong, để tiện cho hắn ăn, cố ý đặt thìa ở một bên.
Đại phản diện lại nửa ngày không động đậy, đôi mắt không rời nhìn cậu.
(Hả? Tay trái hắn không có chuyện gì mà? Chẳng lẽ muốn mình đút cho hắn ăn sao?)
"Tay trái hình như cũng hơi không thoải mái." Chu Các Chi mím môi cười cười: "Không sao, anh tự ăn là được." Nói xong hắn tự mình cầm lấy thìa, tay có chút run rẩy.
Lâm Sơ Ngôn có chút không đành lòng, mặc dù luôn cảm thấy có chỗ nào đó quái quái, vẫn nói: "Em, đút cho."
Cũng không thể để người bị thương ăn một bữa cơm cũng không yên ổn. Hơn nữa Chu Các Chi đã chăm sóc cậu rất nhiều lần, cậu cũng có thể đáp lễ lại.
Chu Các Chi biết nghe lời phải thả thìa xuống, một bộ dáng chờ đợi được đút: "Vậy thì làm phiền Tiểu Ngôn rồi."
Nhiệt độ cháo đã nguội bớt, Lâm Sơ Ngôn cầm lấy thìa vẫn thổi thổi, sau đó từng muỗng từng muỗng đút cháo cho hắn ăn, thỉnh thoảng lại phối thêm một chút đồ ăn kèm.
Cậu rất ít khi chăm sóc người khác như vậy, nhưng lại thấy rất có cảm giác thành tựu. Miệng đại phản diện đang ăn, nhưng ánh mắt lại luôn dõi theo cậu.
Lâm Sơ Ngôn cảm thấy Chu Các Chi cũng không quá thích ăn đồ thanh đạm như thế, thế nhưng cuối cùng vẫn ngoan ngoãn ăn hết.
Cậu cầm khăn giấy lau khóe môi cho đại phản diện, giống như đang khích lệ người bạn nhỏ: "Rất giỏi."
Đêm dần sâu, đến giờ đi ngủ.
Lâm Sơ Ngôn vốn định về phòng mình, thế nhưng lúc đứng dậy đi ra lại quay đầu nhìn Chu Các Chi đang ngồi bên giường, vừa một tay lật sách, vừa vươn người sang một bên dùng tay bị thương cầm lấy cốc nước.
Một loạt động tác đó khiến cậu kinh hồn bạt vía, rõ ràng là một bóng người cao lớn vạm vỡ, nhưng lại có cảm giác cô độc lạ thường.
Người nhỏ bé trong lòng Lâm Sơ Ngôn đánh nhau một trận, bước chân cậu dường như nặng ngàn cân, cuối cùng vẫn lặng lẽ quay lại cầm cốc nước cho hắn, đưa đến bên miệng hắn.
(Thôi vậy, nhỡ hắn nửa đêm muốn đi vệ sinh, bật đèn gì đó không tiện thì sao? Lát nữa vết thương lại rách ra thì cái được không bù đắp cái mất.)
Chu Các Chi mím môi: "Tiểu Ngôn muốn ngủ riêng cũng không sao, tự anh có thể lo liệu."
Lâm Sơ Ngôn lắc đầu một cái, từ phía sau ôm lấy hắn: "Em, ngủ cùng anh."
Bình luận