Chương 46: . Ông xã phản diện cũng có bí mật nhỏ
Phòng đồ được thiết kế hình chữ U, ở giữa đặt một tấm gương lớn chạm đất. Lâm Sơ Ngôn chống hai tay vào cửa tủ quần áo, cố gắng nhón chân lên.
Mắt Chu Các Chi khẽ cụp xuống, hắn tiến lại gần người câm nhỏ đang nhắm chặt mắt: "Tiểu Ngôn đã tự xem chưa?"
Ánh sáng tối mờ, hình ảnh người lồng vào nhau trong gương không rõ ràng lắm. Lâm Sơ Ngôn có chút đứng không vững, lén lút liếc mắt nhìn hình ảnh trong gương rồi không dám nhìn nữa.
Thật sa đọa, thật xấu hổ... Lâm Sơ Ngôn cảm thán trong lòng rằng cậu và đại phản diện càng chơi càng bạo dạn, đã không còn sự thuần khiết như lúc trước nữa... huhu.
Phía sau, Chu Các Chi phát ra tiếng cười trầm thấp, như một con mãnh thú khổng lồ ôm chặt cậu vào lòng, vùi đầu hôn lên xương sống lưng mẫn cảm của cậu.
Lâm Sơ Ngôn thuộc loại người có thịt nhưng ẩn, mặc quần áo thì rất gầy, nhưng khi cởi ra lại có thể tìm thấy thịt mềm trên cơ thể.
Khoảng thời gian trước bị bệnh ở Ninh Thành nên gầy đi chút, gần đây nhờ Chu Di và Trương thúc phí hết tâm tư mà đã được nuôi béo trở lại.
Chu Các Chi cảm nhận được hơi ấm trên cơ thể Lâm Sơ Ngôn, thì thầm: "Không phải muốn nhìn ông xã mặc cái này sao? Giờ sao lại không dám nhìn?"
Lâm Sơ Ngôn khẽ thở dốc. Cậu cảm thấy sau khi làm chuyện này nhiều hơn, đại phản diện trở nên ngày càng ác liệt, luôn chọn lúc cậu khó chịu nhất để hỏi những câu khiến người ta xấu hổ.
Hơn nữa cậu rất mệt, đôi chân run rẩy đến mức gần như đứng không nổi.
Bản thân cậu thuộc nhóm người năng lượng thấp, không giống Chu Các Chi - một quyển vương có thể làm việc liên tục mấy chục tiếng mà không thấy mệt mỏi, và càng làm chuyện này thì lại càng có tinh thần.
Nếu không phải bản thân quá mỏng manh dễ vỡ, cậu nghi ngờ đối phương có thể hưng phấn kịch liệt cả đêm. Thực ra thoải mái thì chắc chắn là rất thoải mái, nhưng lâu quá cậu thật sự cảm thấy sẽ vỡ vụn ra mất.
Chu Các Chi tiếp tục hỏi cậu: "Điều ước sinh nhật của Tiểu Ngôn là gì?"
Hả? Điều ước sao... Lâm Sơ Ngôn thấy suy nghĩ có chút khó khăn.
Bởi vì cậu không biết tương lai sẽ xảy ra chuyện gì, không dám tùy tiện ước hẹn.
(Nếu như có thể... thì phải là cố gắng sống sót. Đại phản diện ở cuối kịch bản bị người người phỉ nhổ, nếu không có cả vợ nữa, vậy thì quá thảm rồi.)
Lâm Sơ Ngôn nghĩ đến liền cảm thấy đau khổ. Trong vô thức, cậu ngày càng quan tâm đến Chu Các Chi.
Khóe mắt Chu Các Chi hơi nheo lại, cảm giác bất an trong lòng khiến lực đạo của hắn tăng thêm. Hắn làm việc luôn bày mưu tính kế, dù đối mặt với bất kỳ sự đả kích công khai hay ngấm ngầm nào từ gia đình thì vẫn ứng phó như thường.
Chỉ có sự tồn tại của Lâm Sơ Ngôn khiến hắn mất đi loại cảm giác kiểm soát này, cậu là sự bất định duy nhất trong thế giới của hắn. Dù giờ phút này người câm nhỏ đang ở ngay trong lồng ngực mình, hắn vẫn cảm thấy đối phương lúc nào cũng có thể biến mất.
Bình luận