Chương 43: . Ông xã thực sự biết cách...
Không không không, không phải đi tiểu...?
Toàn thân Lâm Sơ Ngôn như đang bị thiêu đốt, cảm giác kia phóng đại đến cực hạn, quá mức thân mật, đến nỗi khiến cậu như rơi vào một cơn mộng mị không thật. Loại cảm giác này, vừa run rẩy, vừa choáng váng, khiến cậu không thể dùng lời mà diễn tả nổi.
Lâm Sơ Ngôn khẽ nói, giọng mơ hồ đến nỗi chính cậu cũng nghe không rõ. Trong lòng dâng lên một cảm xúc lạ lẫm, vừa muốn khóc lại vừa run rẩy, cậu nhắm chặt mắt, cố gắng kìm lại hơi thở hỗn loạn.
Ánh mắt Chu Các Chi mang theo ý cười nguy hiểm, tựa như một kẻ săn đang vờn con mồi, giọng nói trầm thấp kéo dài:
"Bên trong làm sao...bảo bối?"
A....Lâm Sơ Ngôn khẽ rên, cảm thấy hắn rõ ràng biết câu trả lời mà vẫn cố hỏi, thật quá mức trêu chọc. Cậu nhắm mắt lại, không muốn để ý đến đối phương nữa.
Chu Các Chi lo rằng người trong lòng thật sự tức giận, bèn cúi xuống, nhẹ nhàng hôn lên tai và khóe mắt cậu, giọng nói dịu dàng mang theo ý dỗ dành:
"Đừng sợ, ông xã ở đây."
Toàn thân Lâm Sơ Ngôn từ trong ra ngoài thấm đẫm một tầng màu đỏ rực rỡ, cảm giác cận kề cái chết khiến cậu theo bản năng muốn thoát khỏi sự khống chế này, nhưng lại bị cuốn vào một thế giới nóng hơn, sâu hơn một cách cưỡng chế, bất lực, cậu chỉ có thể buông bỏ sự giãy giụa, thuận theo sự thoải mái mà chìm đắm.
Không biết đã qua bao lâu, chiếc gối dưới thân lại được điều chỉnh hình dạng lần nữa, miễn cưỡng chống đỡ, Lâm Sơ Ngôn vô thức ôm chặt lấy, vùi đầu nhịn xuống một lần nữa.
Cả người cậu rủ xuống, dính nhớp, ga giường bị thấm ướt một mảng lớn bởi các loại dịch thể. Mùi gỗ càng lúc càng nồng, bao bọc lấy cậu như một làn sương mù.
Thực ra cậu đã sớm mệt đến không còn chút sức lực nào, Chu Các Chi vòng tay ôm lấy eo cậu, lòng bàn tay đặt lên bụng nhỏ, nhẹ nhàng vuốt ve như muốn trấn an. Ánh đèn mờ phản chiếu lên hai gương mặt, yên tĩnh mà thân mật — chỉ còn lại hơi thở hòa quyện và nhịp tim chậm rãi của hai người.
Cậu khẽ nhíu mày, cố gắng nhịn xuống khi đối phương từ từ tăng thêm lực. Lúc đầu còn có thể khẽ rên vài tiếng, nhưng sau đó, cậu hoàn toàn không thể nói được gì nữa, môi bị cắn đến nỗi có một màu trắng bạc nhạt.
Sợ cậu vì làm quá mà sinh bệnh, sau lần thứ hai, Chu Các Chi lập tức bế cậu vào phòng tắm để làm sạch.
Trên đường đi, tiếng nước nhỏ tí tách vang vọng, hai chân nhỏ trắng nõn của Lâm Sơ Ngôn buông thõng không chút sức lực, cậu nhắm mắt lại, gục lên vai đại phản diện. Cậu hoàn toàn không còn tâm trí để ý đến việc tấm thảm đắt tiền kia đang bị giẫm đạp như thế nào.
Việc tắm rửa lần này đặc biệt cẩn thận và kéo dài, Chu Các Chi thong thả dùng khăn lau chùi cơ thể Lâm Sơ Ngôn. Trong thâm tâm hắn dâng lên một ý muốn chiếm hữu không tên, giống như bản năng đánh dấu bạn đời của loài thú lớn, mong muốn tiểu câm của hắn sẽ mãi mãi vương vấn hơi thở của riêng mình.
Dưới ánh đèn vàng ấm áp trong phòng tắm, Lâm Sơ Ngôn đẹp tựa một tác phẩm điêu khắc tinh xảo. Chu Các Chi cúi mắt nhìn gương mặt cậu, càng ngắm càng thêm yêu thích.
Bình luận