Chương 40: . Muốn cùng ông xã hoạt động tình thú
Lâm Sơ Ngôn đột nhiên mở choàng mắt, vội vàng muốn giành lại điện thoại, nhưng chậm mất một bước. Chu Các Chi đã nhanh tay mở tin nhắn, trực tiếp bấm vào trang xác nhận đơn hàng.
"Ồ?" Đại phản diện trông như vừa phát hiện ra thứ gì mới mẻ. Hắn từ tốn lướt mắt từ trên xuống danh sách, rồi nhìn chằm chằm vào đôi tai đỏ ửng của Lâm Sơ Ngôn, giọng điệu nghiêm mà như trêu:
"Ông xã chỉ vừa ra ngoài nghe điện thoại, Tiểu Ngôn liền tranh thủ mua nhiều thứ thế này sao?"
"Áo sơ mi xuyên thấu, đai an toàn, dây ngực cơ bắp..." Chu Các Chi mặt không đỏ, tim không đập, từng món từng món đọc ra rõ ràng, "Xem số đo... là mua cho tôi à?"
Ách... Sao từ miệng hắn nói ra lại nghe có chút mờ ám thế này chứ?
Lâm Sơ Ngôn ngập ngừng một chút, cuối cùng vẫn cắn răng, hào phóng gật đầu.
"Đang yên đang lành, sao lại nghĩ đến chuyện mua mấy thứ này?" – Chu Các Chi nói, ánh mắt lại rơi lên tấm hình người mẫu nam đang buông thả tạo dáng trong bộ đồ đó – "Phong cách... khá đặc biệt."
Không khí thoáng chốc trở nên có phần gượng gạo.
Lâm Sơ Ngôn cắn môi, lí nhí đáp:
"Quà sinh nhật."
Tuy lời cậu ngắn gọn, chẳng rõ đầu đuôi, nhưng Chu Các Chi lập tức hiểu ý.
Hắn khẽ cười, giọng thấp trầm, nửa trêu nửa thật:
"Hóa ra quà sinh nhật của Tiểu Ngôn là muốn nhìn chồng mặc mấy thứ này à?"
Lâm Sơ Ngôn vừa xấu hổ vừa buồn bực nghĩ thầm:
(Ai... không ngờ lại bị phát hiện sớm như vậy. Vốn định đợi đến đúng sinh nhật mới lấy ra, cho hắn một bất ngờ nho nhỏ cơ...)
Nhưng có lẽ bất ngờ này lại hóa thành hết hồn mất thôi. Dù sao với dáng vẻ đoan chính, nghiêm khắc và giữ mình như Chu Các Chi, chắc gì hắn chịu mặc kiểu đồ này.
Thế mà, hắn lại tỏ vẻ hứng thú:
"Thì ra là vậy. Bảo sao Tiểu Ngôn lại thích xem mẫu nam."
Lâm Sơ Ngôn nghe hắn lại nhắc chuyện cũ, chẳng biết đáp sao, chỉ lặng lẽ nghĩ thầm:
(Bây giờ tui đâu còn thích xem mẫu nam nữa... người thật trước mắt đây còn đẹp hơn gấp mấy lần.)
Cậu định giành lại điện thoại của mình, nhưng Chu Các Chi lại tiếp tục lướt xuống, nhìn thấy hàng "trang phục thỏ nhỏ" và "trang phục mèo nhỏ". Ánh mắt hắn khẽ tối đi, sâu thêm vài phần.
"Cái này..." – Hắn nhướng mày, khẽ cười – "Là Tiểu Ngôn tự mình định mặc à? Trông rất đáng yêu."
Trang phục đó là loại liền thân, được tô điểm bằng ren và hoa nhỏ, còn có một chiếc tạp dề ngắn ngang đùi, chất liệu mỏng nhẹ đến gần như trong suốt. Đi kèm là cặp tai và chiếc đuôi lông xù tròn tròn.
Ban đầu Lâm Sơ Ngôn chỉ thấy mấy món này trông vui mắt, mua về để trêu chơi thôi.
Nhưng sau khi nghe Chu Các Chi bình luận một câu như thế, cậu lại cảm thấy nóng ran cả mặt — xấu hổ đến không dám ngẩng đầu lên.
Dù vậy, hai người là vợ chồng hợp pháp, đôi khi giữa bọn họ có chút tình thú riêng cũng chẳng có gì lạ.
Nghĩ đến đó, cậu lại thấy tim đập nhanh mà khó hiểu.
Bình luận