Chương 38: . Ông xã phản diện thanh tâm quả dục
Việc đầu tiên được gửi đến là một tập tài liệu. Trong hình là một người đàn ông trung niên tên Lê Vĩnh Niên, chính là người mà lúc trước Lâm Sơ Ngôn đã từng thấy ở Cảng Thành, đi cùng với Trầm Viện.
Nguyễn Kiều gửi tới một đoạn ghi âm rất dài, kể rằng hắn đã lượn lờ mấy ngày ở tiệm bán hoa kia nhưng không thu hoạch được gì. Bởi vì dính đến chuyện riêng tư của khách, tiệm bán hoa không chịu tiết lộ thông tin. Cuối cùng vẫn phải nhờ quan hệ của nhà họ Phó mới tra ra được chút nội tình.
Phó Minh Sâm vốn định xen vào nói, nhưng Nguyễn Kiều không để cho cơ hội, liên tiếp hỏi Lâm Sơ Ngôn có muốn tới Cảng Thành hay không, tiện thể hai người cũng đã lâu không gặp mặt.
Lâm Sơ Ngôn mở tài liệu ra, bên trong toàn là vết nhơ của một người. Không chỉ dính dáng nhiều vụ tranh chấp tài chính, mà hơn mười năm trước còn từng ngồi tù vì trộm cướp.
Chu Các Chi hỏi:
"Tiểu Ngôn hoài nghi hắn là kẻ đã cùng Trầm Viện cấu kết sát hại mẹ em?"
Lâm Sơ Ngôn gật đầu, nhưng cũng không thể xác định hoàn toàn. Hiện nay những người thường qua lại bên cạnh Trầm Viện, ngoài Lâm Hoằng Thăng thì chỉ còn lại người này – Lê Vĩnh Niên. Hơn nữa hắn có tiền án tiền sự, khả năng dính dáng rất cao.
Chu Các Chi nói thẳng:
"Đi một chuyến đến Cảng Thành là biết ngay. Người của Phó Minh Sâm sẽ tiếp tục theo dõi hắn, đến lúc đó em muốn biết gì thì trực tiếp hỏi."
Phương pháp thẳng thừng, đơn giản, thô bạo như vậy quả thật quá tốt, tiết kiệm biết bao vòng vo phiền nhiễu.
Hai mắt Lâm Sơ Ngôn sáng lên, nhưng khóe môi lại thoáng hiện vẻ khó xử:
"Ngài... công ty."
Giờ cậu vẫn chưa nói được trôi chảy, chỉ có thể thốt ra từng từ đơn lẻ. Dù thấy hắn tỏ ra bình thản, Lâm Sơ Ngôn vẫn không tránh khỏi lo lắng, tình thế càng ngày càng nghiêm trọng. Huống hồ bên ngoài còn có paparazzi rình rập khắp nơi, chỉ chờ tìm cớ khuấy động dư luận, khiến nước càng thêm đục.
Cũng may lão gia bình thường ít khi lên mạng, những ngày này mọi người trong nhà đều giấu giếm, sợ ông biết sẽ buồn bực ảnh hưởng đến sức khỏe.
"Tiểu Ngôn muốn đi, ông xã sẽ theo em đi." Chu Các Chi gắp một miếng thịt bỏ vào bát cậu, không cho cậu mải nhìn tài liệu mà quên ăn cơm.
Lâm Sơ Ngôn cắn miếng bắp bò, bên ngoài rắc tiêu hạt thơm lừng, bên trong mềm mọng nước, mùi vị ngon đến mức khiến người ta mê mẩn.
Cậu còn chưa kịp ăn xong, trong bát lại được thêm một miếng bánh thịt gạch cua màu sắc sáng rõ. Đây là món mới mà Trương thúc vừa nghiên cứu ra, gạch cua tươi ngậy kết hợp hoàn hảo với nước sốt quả.
Thấy Lâm Sơ Ngôn ăn ngon miệng, Trương thúc đầy tự hào, còn lặng lẽ liếc Chu Di một cái. Bao năm làm việc ở Chu gia, nhưng cảm giác thành tựu nhiều nhất lại chính là lúc phục vụ Lâm Sơ Ngôn.
Bởi vì lão gia tuổi cao, ăn uống ít ỏi, lại rất kén chọn. Chu Các Chi thì bận rộn công việc, hiếm khi về nhà dùng cơm.
Từ khi Lâm Sơ Ngôn tới, trong nhà như bừng lên khói lửa nhân gian. Người hầu bận rộn quanh quẩn bên cậu, ai nấy đều cảm thấy ngày tháng không còn ngột ngạt nữa.
Bình luận