Chương 34: . Cùng ông xã phản diện đều có tâm sự
Lâm Sơ Ngôn: "..."
Cậu nghi ngờ Tạ Dịch Hành đã sớm nhìn thấy mình, bằng không thì chắc sau lưng anh ta mọc thêm mắt, cậu đã cẩn thận đến vậy mà vẫn bị phát hiện.
Mấy người đàn ông mặc âu phục xung quanh thức thời lùi lại vài bước, để trống cho bọn họ một khoảng không gian nói chuyện.
Tạ Dịch Hành liếc nhìn phía sau cậu mấy lần, rồi giả vờ không biết mà hỏi:
"Cậu cũng đến tham dự lễ khai trương sao?"
Lâm Sơ Ngôn mất tập trung gật đầu, thỉnh thoảng lại liếc quanh bốn phía, rõ ràng không mấy muốn để ý đến anh ta.
Khóe môi Tạ Dịch Hành hơi cong, giọng mang chút châm chọc:
"Chu Các Chi đi công tác có hai ngày mà cũng phải mang theo cậu? Xem ra thật sự là không rời được."
Lâm Sơ Ngôn liếc thấy có người đang nhìn về phía này, liền muốn rút tay về. Tạ Dịch Hành cũng không cố chấp dây dưa, chỉ khẽ buông lỏng ra.
Nhìn thấy vẻ mặt kháng cự của cậu, Tạ Dịch Hành nói tiếp:
"Tiểu Ngôn, cậu có từng nghĩ, bản chất nhà họ Chu vốn không hề tin tưởng cậu? Tôi không phải cố ý gây chia rẽ đâu, chỉ là hắn ta vốn là kẻ tâm tư âm trầm, đa nghi nhạy cảm, cậu đừng để bị hắn lừa..."
Trong lòng Lâm Sơ Ngôn hừ lạnh: anh chính là gây chia rẽ đấy, lại còn là loại thủ đoạn thấp hèn nhất.
Ai nói trong kịch bản gốc, nam chủ vốn được thiết lập là chính trực thuần lương chứ?
Không muốn phí lời với kẻ ngu xuẩn này, Lâm Sơ Ngôn xoay người định đi.
Nhưng phía sau lại vang lên một câu đầy ẩn ý:
"Cậu có nghe nói gần đây Thiên Thịnh vừa mới tung ra sản phẩm mới, nhưng lại bị khẩn cấp thu hồi chưa?"
Bước chân Lâm Sơ Ngôn lập tức khựng lại.
Tuy rằng Chu Các Chi rất ít khi nói chuyện công việc với cậu, nhưng nhiều ít gì cậu cũng từng nghe qua về sản phẩm mới lần này.
Khẩn cấp thu hồi sao? Tại sao lại vậy?
Tạ Dịch Hành ung dung sửa lại tập tài liệu trong tay, chậm rãi nói:
"Thật sự trùng hợp, bên Tạ thị chúng tôi đã sớm nghiên cứu ra sản phẩm cùng loại, hơn nữa còn giành công bố trước, trong giới phản hồi cũng rất tốt."
Lông mày Lâm Sơ Ngôn chậm rãi nhíu lại.
Cậu tuy không hiểu nhiều về thương trường hay sản phẩm, nhưng cũng biết chuyện này tuyệt đối không thể chỉ là trùng hợp.
Chu Các Chi bề ngoài có vẻ bình tĩnh, nhưng trong xương tủy lại kiêu ngạo vô cùng. Hắn chắc chắn sẽ khinh thường những thủ đoạn mờ ám kiểu ăn cắp sao chép này.
Nghĩ tới nghĩ lui, chỉ có khả năng là Tạ thị đã mua chuộc được người trong nội bộ Thiên Thịnh.
Dù sao Tạ Dịch Hành cũng từng không chỉ một lần khuyên cậu làm "nằm vùng". Anh ta chắc chắn cũng tìm đến những người khác, và luôn sẽ có kẻ vì uy hiếp hoặc dụ dỗ mà sa ngã.
Lâm Sơ Ngôn không hiểu tại sao anh ta lại nói hết mấy chuyện này cho mình.
Là khoe khoang?
Hay còn có mục đích gì khác...
"Cậu nên đoán ra được nguyên nhân rồi chứ?" Tạ Dịch Hành nhìn thẳng vào mắt cậu, chậm rãi nói:
"Nếu một ngày nào đó tôi và Chu Các Chi đánh đến một mất một còn, chúng ta vẫn sẽ là bằng hữu sao?"
Bình luận