Chương 28: . Ông xã phản diện lại tranh đoạt
Chu Các Chi không nói sai. Quả thật hắn chẳng làm gì cả. Là Lâm Hoằng Thăng tự mình đến Thiên Thịnh tìm hắn mấy lần nhưng đều không gặp được.
Cũng chính vì hắn cái gì cũng không làm, nên Lâm thị mới rơi vào nguy cơ chưa từng có.
Lâm Hoằng Thăng bận tối mắt tối mũi, một lần nữa tiếp quản công ty mới phát hiện trong sổ sách tài chính bị thiếu hụt không ít. Ở dưới mỗi bộ phận chủ chốt đều có cả đống sâu mọt, chỉ biết ăn không ngồi rồi, nhận lương mà chẳng làm được việc gì!
Những người trong giới đều đang chờ xem kịch. Trước đây Lâm gia dựa thế mà hiển hách, ai cũng nghĩ cứ thế thuận buồm xuôi gió, một bước lên mây. Nào ngờ Chu Các Chi này lại vô cùng tàn nhẫn, đến cả cha vợ cũng không nể tình.
"Tiểu Ngôn sẽ không vui sao?" Chu Các Chi hỏi.
"Hả?" Lâm Sơ Ngôn không hiểu, không rõ hắn đang nói đến chuyện gì.
Là vì Lâm gia gặp nạn mà không vui? Hay vì Chu Các Chi không chịu giúp đỡ Lâm gia mà không vui?
Nhưng nói thật lòng, cả hai điều đó, cậu đều chẳng bận tâm.
Tình cảm cũng giống như gửi tiền trong ngân hàng, phải bỏ vào trước rồi mới có thể rút ra. Rõ ràng Lâm Hoằng Thăng chưa bao giờ bỏ ra chút yêu thương nào, nên Lâm Sơ Ngôn tất nhiên sẽ không có bất kỳ tình cảm gì với ông ta. Huống hồ...
"Nghe nói Lâm thị là do mẹ Tiểu Ngôn cùng sáng lập, nhưng tôi điều tra thì thấy dưới danh nghĩa của em hoàn toàn không có một cổ phần nào."
Lâm Sơ Ngôn nghĩ một chút, quả thật là vậy. Chưa từng có tình yêu thương thì làm sao có thể mong đợi được gì? Những lời này không sai. Lâm Hoằng Thăng vốn chẳng hề yêu thương đứa con trai này.
Chu Các Chi nhìn cậu chằm chằm:
"Tiểu Ngôn không muốn lấy lại những thứ thuộc về mẹ mình sao?"
Lâm Sơ Ngôn: "?"
(Ý của ông xã phản diện là... cổ phần? Lẽ nào mình lại có thể bẻ ngược cục diện, trở thành người đoạt lại quyền thừa kế trong kịch bản này?)
Chu Các Chi vươn tay khẽ chạm vào tai cậu, trong đáy mắt hiện lên nụ cười đầy thâm ý:
"Thứ thuộc về em, chồng sẽ giúp em giành lại."
...
Lâm Diệu Ngữ sớm đã nghe thấy tiếng động bên ngoài, biết được Lâm Sơ Ngôn trở về. Vốn định chạy ra, cho cậu chút sắc mặt khó coi như mọi khi, nhưng lần này... cô lại nhớ tới việc Mandy bỗng nhiên bị đưa ra nước ngoài.
Một dự cảm mạnh mẽ mách bảo cô rằng chuyện đó hẳn có liên quan đến lần bỏ thuốc Lâm Sơ Ngôn. Nỗi bất an bủa vây, giống như thanh kiếm Damocles treo lơ lửng trên đầu, chẳng biết sẽ rơi xuống lúc nào và bằng cách nào.
Trong khi đó, Lâm Sơ Ngôn đang thu dọn lại những vật dụng năm xưa của mẹ ruột ở tầng hai. Đi đến cuối hành lang, cậu dừng trước một căn phòng nhỏ cửa đóng im ỉm.
Người hầu mở cửa, khẽ ho khan, cau mày nói:
"Thiếu gia, mau đi thôi. Nếu lão gia biết được sẽ không vui, ông ấy ghét ngài nhất là..."
Bình luận