Chương 21: . Muốn cùng ông xã phản diện thân mật (lần 1)
Lâm Sơ Ngôn đang hăng hái thì bỗng nhiên hắt xì một cái. Vào lúc này, ai lại đang nhắc tới cậu vậy? Không lẽ là hai gã vệ sĩ kia đi méc tội rồi?
A... vừa nghĩ đến sắc mặt lạnh băng của Chu Các Chi, cậu bất giác rùng mình. Nói thật, mấy mẫu nam ở đây nhìn qua cũng được, nhưng so kỹ thì vóc dáng của ông xã cậu vẫn đẹp hơn hẳn.
Thời gian cũng đã muộn, Lâm Sơ Ngôn định cùng Nguyễn Kiều bàn về chuyện đặt khách sạn.
Nào ngờ vừa quay đầu lại, cậu phát hiện có rất nhiều ánh mắt xung quanh đang len lén liếc nhìn bọn họ, thậm chí có người lặng lẽ giơ điện thoại chụp hình. Chuẩn xác mà nói, mục tiêu không phải cậu, mà là Nguyễn Kiều được che chắn cẩn thận.
Ánh mắt của mọi người hết soi mói lại đánh giá, kèm theo tiếng xì xào bàn tán. Lâm Sơ Ngôn và Nguyễn Kiều liếc mắt nhìn nhau, cả hai đều cảm thấy có gì đó không ổn.
Rốt cuộc, có một cô gái gan lớn mở miệng hỏi:
"Anh là Nguyễn Kiều đúng không?" – ngữ khí nghe như khẳng định hơn là nghi vấn.
"Em đã xem rất nhiều phim truyền hình có anh diễn, em rất thích anh. Có thể chụp ảnh chung với anh được không?"
Nếu là ngày thường, Nguyễn Kiều có lẽ sẽ không từ chối. Nhưng hôm nay tình huống khác hẳn, cậu ta đội mũ kéo thấp xuống, khẽ nói nhỏ:
"Tôi không phải, em nhận nhầm người rồi."
Cô bé kia hiển nhiên không tin:
"Không thể nào! Giọng nói giống y hệt, dáng người cũng vậy. Hơn nữa anh còn đeo sợi dây chuyền bông tai giống hệt nữa."
Lời nói ấy lập tức khiến mọi người xung quanh chú ý nhiều hơn. Lâm Sơ Ngôn cũng bắt đầu thấy căng thẳng. Ở đây thực sự quá đông, một khi gây ra náo loạn thì hậu quả phiền phức vô cùng.
Có người chen vào:
"Minh tinh cũng đến chỗ thế này xem mẫu nam hả? Người bên cạnh kia là tình mới à? Không phải trước đó anh ta còn dây dưa không rõ với đại thiếu nhà họ Phó sao? Vậy mà cái này cũng chịu được à?"
Lâm Sơ Ngôn lập tức tức giận muốn bùng nổ. Bịa đặt vu khống trắng trợn như vậy sao? Từ đầu đến giờ cậu chẳng khác nào cái bóng, hoàn toàn không thể mở miệng thay Nguyễn Kiều giải thích.
Nguyễn Kiều không còn để ý đến mấy lời kia nữa, cậu ta nắm lấy tay Lâm Sơ Ngôn, kéo cậu rời khỏi đám đông.
Nhưng trong dòng người xô đẩy hỗn loạn, không biết ai đó hất rơi mất chiếc mũ của Nguyễn Kiều, lập tức có tiếng hét toáng lên:
"Đúng rồi! Anh ta chính là Nguyễn Kiều! Anh ta đang muốn chạy kìa!"
Hiện trường bỗng chốc rối loạn, tiếng ồn ào, la hét vang trời khiến Lâm Sơ Ngôn hoàn toàn không biết phương hướng. Trong lúc lúng túng, cậu bị người xô ngã sang một bên, suýt chút nữa thì lộn nhào.
Ngay lúc đó, có một bàn tay kịp thời đỡ lấy cánh tay cậu.
Ngẩng đầu lên, cậu ngạc nhiên phát hiện đó lại là Tạ Dịch Hành.
Thế giới này rốt cuộc nhỏ đến mức nào vậy? Làm sao đi đâu cũng đụng phải người quen, mà lại toàn trong những tình huống khó xử thế này chứ!
Bình luận