Chương 16: . Ông xã bị bệnh muốn vợ nhỏ chăm sóc
Lâm Sơ Ngôn khẽ dịch bước, khuôn mặt nhỏ hiện rõ sự chống cự. Chu Các Chi trong trạng thái này, cậu thật sự không muốn lại gần, có chút đáng sợ. Hơn nữa... nhất định phải nói ra chuyện đó ngay bây giờ sao?
Chu Các Chi liếc cậu một cái, ánh mắt nhàn nhạt.
Lâm Sơ Ngôn bĩu môi. Thôi được rồi, quá khứ thì cứ để nó qua đi.
Bên ngoài, Lý Hoài đang dẫn người dọn dẹp tàn cục. Hành lang vốn náo loạn giờ dần yên tĩnh lại. Đám phóng viên cũng lục tục rút hết, còn Chu Thừa Phong thì bị vệ sĩ ấn chặt xuống đất, như cố ý muốn làm ông ta mất mặt.
Ừm... phản diện quả thật rất thích chơi trò nhục nhã người khác.
Lâm Sơ Ngôn len lén vòng tránh, rón rén đến bên cạnh Chu Các Chi, đưa tay ra hiệu: Có chuyện gì sao?
Chu Các Chi: "Tối nay muốn ăn gì?"
Lâm Sơ Ngôn: "..."
Cậu tưởng mình nghe nhầm, quay sang nhìn Tam thúc đang chật vật bị đè dưới đất. Sao tình huống xoay chuyển nhanh như gió vậy? Vừa mới còn đánh đánh giết giết, thoắt cái đã nhẹ nhàng bàn chuyện ăn tối rồi?
(Không hổ là phản diện, tâm lý mạnh mẽ đến vậy. Đây cũng tính là một cách nhục nhã Tam thúc sao? Đúng kiểu ai chọc thì trả thù liền...)
Chu Các Chi hơi nhướng đuôi mắt, giọng nghi hoặc: "Hả?"
Lâm Sơ Ngôn đành lấy điện thoại gõ chữ: "Ăn gì cũng được."
Chu Các Chi cúi đầu nhìn, giọng vẫn mang chút nghi ngờ: "Sao, không thấy ngon miệng à?"
Thật ra không phải. Chỉ là trong lúc này nói chuyện ăn uống có vẻ hơi vô tình, hơi lạnh nhạt. Lâm Sơ Ngôn vốn là người giàu cảm xúc, lại dễ mềm lòng.
Chu Các Chi lúc này mới nhớ ra mà hỏi: "Vừa nãy cậu sợ lắm phải không?"
Lâm Sơ Ngôn do dự rồi khẽ gật đầu.
(Đúng là đáng sợ thật. Đến mức tui còn nghĩ, liệu chính mình có khi nào cũng thành ra như thế... Theo mạch truyện, Tam thúc chẳng qua là bia đỡ đạn, vậy thì tauichẳng phải cũng nằm trong số đó sao? Không biết còn sống được thêm mấy tập nữa...)
Chu Các Chi im lặng lắng nghe tiếng lòng ấy, nhớ lại câu cậu từng nói trong cơn say, liền thấp giọng: "Cậu đang sợ cái gì? Sợ tôi... hay sợ chính mình cũng sẽ biến thành như vậy?"
Từ đầu đến giờ, nhóc câm này vẫn mang theo sự dè chừng với mình. Ngoài chuyện phong thái không bình thường, chắc hẳn còn có lý do quan trọng nào khác. Chẳng lẽ chính mình mới là nguyên nhân khiến cậu logout?
Lâm Sơ Ngôn thót tim, hít thở cũng ngưng lại một nhịp. Trời ạ, cái ông xã phản diện này nhạy cảm quá mức rồi! Chuyện gì cũng chưa nói mà hắn có thể tự suy luận ra gần hết.
Không được, đề tài này tuyệt đối phải cắt ngang.
Bầu không khí thoáng chốc trở nên quỷ dị. Lâm Sơ Ngôn mím môi, ngẫm nghĩ rồi lặng lẽ quay lại chủ đề vừa rồi:
"Vậy... tối nay ăn lẩu nấm với cá tiên đi."
Bình luận