Chương 10: . Cùng ông xã phản diện hôn gián tiếp
Lâm Sơ Ngôn thật sự không biết, cũng không trách được Thiết Trụ vừa thấy cậu đã tỏ ra rất nhiệt tình. Cậu còn tưởng rằng chó con này đã luôn quen như vậy, nào ngờ phía sau lại có một chuyện xưa cũ.
Quan trọng hơn, mối quan hệ giữa nguyên thân và Tạ Dịch Hành so với trong tưởng tượng của cậu còn thân thuộc hơn.
Thời gian eo hẹp, Lâm Sơ Ngôn cũng không kéo dài, nhanh chóng gõ chữ: "Chu Các Chi cùng anh có quan hệ gì sao?"
Tạ Dịch Hành cười lạnh một tiếng: "Đâu chỉ quan hệ, bọn tôi còn có mối thù lớn hơn! Chị tôi cũng vì hắn mà trụy hải bỏ mình, đến nay hài cốt vẫn chưa tìm thấy."
( "trụy hải" – ám chỉ chết đuối)
Lâm Sơ Ngôn cụp mắt, dù biết đây chỉ là giả thiết kịch bản cũng khó tránh khỏi hoảng sợ.
Cậu liếc nhìn phía ngoài các vệ sĩ, viết: "Vậy nên anh mới sắp xếp hộ lí hạ độc Chu lão gia?"
Tạ Dịch Hành nhìn cậu nghiêm túc, nhướn mày: "Cái gì hạ độc? Tôi chỉ tìm người theo dõi Chu lão gia thôi, chẳng làm gì khác cả."
Lâm Sơ Ngôn sửng sốt, nhìn chằm chằm Tạ Dịch Hành, cố gắng tìm một dấu hiệu nói dối, nhưng đối phương không hề lùi bước, không để lộ nửa điểm chột dạ.
"Anh thật sự không hạ độc?" Cậu lại gõ chữ lần nữa, ngón tay hơi run.
Thiết Trụ trong lồng ngực Tạ Dịch Hành ngẩng đầu, nhìn qua lại, không biết nên phản ứng gì.
Tạ Dịch Hành làm mặt nghiêm, nói: "Lâm Sơ Ngôn, cậu nghe kỹ đây, tôi Tạ Dịch Hành có hận Chu gia nhưng cũng sẽ không dùng thủ đoạn bỉ ổi này."
Tiếng nói của anh ta trầm thấp nhưng rõ ràng: "Tôi muốn Chu Các Chi thân bại danh liệt, chứ không phải hại một người già nằm trên giường bệnh."
Lâm Sơ Ngôn trong đầu rối như tơ vò.
Nếu hạ độc không phải là Tạ Dịch Hành, thì sẽ là ai? Rõ ràng cái người hộ lí kia nói...
Đúng rồi, còn một việc cậu nhất định phải xác nhận.
Cậu lại gõ vào điện thoại: "Anh có chứng cứ gì xác định người chị chết đuối của anh cùng Chu Các Chi có quan hệ?"
Tạ Dịch Hành như nhớ ra điều gì, mày hơi nhíu: "Không có chứng cứ trực tiếp, nhưng hắn là đối tượng nghi ngờ lớn nhất. Toàn bộ Hải Thành ai cũng biết hắn tàn nhẫn cỡ nào."
Lâm Sơ Ngôn nắm chặt điện thoại, bản năng muốn bênh Chu Các Chi nổi lên. Cậu không biết nhận định của Tạ Dịch Hành có chính xác hay không, có thể có hiểu lầm gì đó...
Tạ Dịch Hành nhìn mặt cậu, giọng có chút bực bội: "Lâm Sơ Ngôn, cậu chưa cùng Chu Các Chi sống mấy ngày, đã bắt đầu nghi ngờ hắn rồi sao?"
Giọng nói của anh ta hơi lớn, khiến cả các vệ sĩ bên ngoài phòng cà phê cũng nhìn lại.
Lâm Sơ Ngôn không phải là người đầu óc ngu xuẩn.
Cậu đương nhiên hiểu rõ nội dung vở kịch: bên trong Chu Các Chi là phản diện, ván đã đóng thuyền kiểu đó, còn Tạ Dịch Hành sẽ là người thắng cuối cùng trong toàn bộ kịch bản ấy.
Bình luận