🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 9: Chap 9: Rời Đi

   Sau khi cha cô chết, cô đau khổ rất nhiều nhưng được sự quan tâm của anh cô cũng ngui ngoai dần. Hôm cha cô chết Châu Sảng có tới tìm ông nên cô quyết định tìm ra chân tướng và người giúp cô không ai khác chính là anh. Anh đã nhờ Lưu Viễn (bạn thân anh) điều tra giúp và sự việc theo như lời Lưu Viễn nói...

   Hôm đó, lúc 7h30phút sáng Châu Sảng đã tới tìm ông để hỏi xem cô đang ở đâu để còn đòi thêm tiền vì bà ta đã biết cô và anh hiện đanh ở chung với nhau. Trong lúc dằn co qua lại bà ta đã nói ra sự thật là đã bán cô lấy tiền thật sự là gạt cô lấy tiền để ăn xài thoải mái thì có rồi còn nói cô bị bà ta xô đã đập đầu phải vào viện mấy tuần nói chung là bà ta kể hết dẫn đến cha cô lên tăng xông nên mới ra đi sớm như vậy
____________________

   Thời gian trôi qua nhanh thật, mới đó cô đã làm cho công ty anh được một năm, tuy nói là làm trừ nhưng anh vẫn trả lương, do lương rất cao nên cô đã dành dụm được 11 vạn tệ, đã đến lúc cô phải đi rồi,
cô không muốn gần anh thêm nữa vì trong 4 năm qua cô đã nợ anh quá nhiều và hơn thế nữa chính là đã yêu anh rồi nếu còn gần anh nữa cô sợ sau này buông cũng buông không được...

   Tối hôm nay anh đi họp về trễ nên cô về trước, đây là cơ hội tốt nhất để bỏ đi, cô vội vã đi xếp đồ đạc bỏ vào trong vali, cô còn chưa kịp tắm rửa vì cô đang gấp sợ anh về lại không nỡ đi, cô viết lại lá thư cùng một phong bì để trên bàn làm việc của anh rồi xuống lầu giả vờ nhờ Dì Linh vào siêu thị mini mua hộ cô ít gói mì Hàn Quốc để dụ Dì ra ngoài, thế là cô thuận lợi bỏ đi...

   Đến 7h anh về tới không thấy cô đâu, cũng không thấy Dì Linh đâu cả, anh vào nhà cởi bỏ chiếc áo vest lười biếng ném xuống sofs tại phòng khách vừa lúc đó Dì Linh từ bên ngoài đi vào, anh hỏi

   "Dì à, Dì có thấy An Hi đâu không?" Dì Linh hơi bất ngờ nên nói

   "Lúc nãy tiểu thư có nhờ tôi đi mua ít đồ, cô ấy không có ở nhà sao? Tôi chỉ đi có một lúc thôi mà" nghe Dì Linh nói vậy đột nhiên trong lòng lại nhói lên không yên, có cảm giác không an  anh vội chạy lên phòng mở tủ quần áo ra. Thật không ngờ trong tủ quần áo đầy trang phục giờ chỉ còn đồ của anh và những chiếc váy đắt tiền anh mua cho cô, còn lại tất cả đồ của cô đều không còn. Anh mở điện thoại gọi cho cô nhưng tiếng chuông điện thoại cô lại vang trên bàn làm việc, anh tiến lại thì ra cô để lại chiếc điện thoại anh mua cho cô kèm theo một lá thư và một phong bì kế bên, anh mở lá thư ra xem, một hàng chữ nắn nót hiện ra

   "Nam Hạo, cảm ơn anh, cảm ơn vì tất cả, đã đến lúc em phải đi rồi vì em nợ anh quá nhiều, em sợ...sợ mình là gánh nặng của anh, sợ anh phiền não vì em lúc nắng lúc mưa và hơn nữa em sợ...em sợ em sẽ yêu anh. Em biết anh cao ngạo, uy phong và quyền lực như thế nào, em thật sự với không tới xung quanh anh còn có nhiều cô gái đẹp hơn em, tốt hơn em rất nhiều em sẽ không bao giờ ganh nổi với họ. Nên cách tốt nhất là em nên ra đi để xoá đi hình bóng của anh, để ngăn con tim không được phép yêu anh...Còn nữa, em biết lúc cha em còn sống anh đã chi rất nhiều tiền chữa bệnh cho cha, trong phong bì có 10 vạn tệ em không biết có đủ hay không như em vẫn muốn trả cho anh. Tạm biệt..."

   Anh đọc xong vò nát lá thư trong lòng bàn tay rồi vứt đi, mở phỏng bì ra trong đó thật là một tờ chi phiếu 10 vạn tệ. Anh là ai chứ, một tổng tài lý danh, 10 vạn tệ đối với anh chỉ là cỏ rác, cô nghỉ anh cần tiền sao? Anh làm tất cả cho cô là vì 10 vạn tệ này sao? Mà thứ anh cần là cô, không biết từ lúc nào anh đã yêu cô mất rồi. Hôm đó anh điên cuồng đập phá mọi thứ, Dì Linh muốn can cũng can không được. Kể từ đó anh bỏ bê công việc nhiều hơn trước tất cả đều giao cho Lưu Viễn giải quyết còn anh suốt ngày đến bar uống rượu rồi cho người tìm kiếm cô...
___________________________

   Còn về phía cô, cô đã mướn một căn nhà ở ngoại thành tiền thuê cũng bình dân, tiện nghi thì khá đầy đủ, điều hoà, máy giặt, sofa,v.v...và có một phòng ngủ khá rộng rãi. Cô mua điện thoại và sim mới để ngắt liên lạc với anh, hằng ngày vừa bước ra khỏi cổng là một cái khẩu trang được đeo lên để tránh bị người quen phát hiện. Cô nộp hồ sơ vào công ty kinh doanh bất động sản khá lớn, công ty Royane lương rất ổn định và khá cao...
_________________________

Tại bar Sanamy....
   
    "Cậu đừng có uống nữa được không?" Lưu Viễn thấy anh vì cô mà như vậy thì vội giật lấy chai rượu vang của anh

   "Cậu tránh ra" anh lại giật lại chai rượu uống tiếp, rồi lấy điện thoại gọi cho ai đó...

   "Có tin tức gì chưa?" Anh hỏi, đầu dây bên kia trả lời

   "Dạ chưa có"

   "Lũ vô dụng, các người không tìm ra cô ấy thì chuẩn bị chết đi" anh tức giận đáp, Lưu Viễn nghe vậy thực bước lại tát anh một cái rồi quát

   "Nam Hạo, cậu nhìn lại cậu đi, bây giờ là hình thù gì đây, người không ra người, nếu cậu thật sự muốn tìm Hi Hi về thì cậu hãy là chính cậu ngày xưa rồi tự mình đi tìm cô ấy" anh thực sự bất ngờ nhưng rồi anh cho đó là đúng. Phải, bọn vô dụng kia không tìm được thì anh tự mình tìm

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...