🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 74: Chap 74: Tình Tay Ba

Những chiếc ô tô đắt tiền thi nhau chạy trên đường, toàn là xe thể thao loại nặng, mỗi chiếc chạy cách nhau 500m. Những chiếc xe chạy với tốc độ cao ngất, không biết đã vượt bao nhiêu cái đèn đỏ, vận tốc khiến người ta phải né chừng 5 6m vì không muốn bị Thần Chết mang đi...

Chiếc xe đầu tiên là của anh, anh chỉ việc chạy còn những thứ linh tinh, rắc rối thì để bọn người đi phía sau dọn hộ. Lòng anh đầy lo lắng, phi thẳng như phi lao. Chỉ sợ cô có chuyện bất trắc...

Thoáng chốc chiếc Ferrari Enzo màu đen tuyền đã đến địa điểm. Mở cửa xe, anh từ từ bước xuống nhìn xung quanh, à, kia rồi, nhà hoang...
-------------------

   "Không cần vội, sớm muộn gì cũng chết mà" hắn lạnh nhạt nói như mình chẳng làm nên tội vạ gì cả

   "Nhưng..."

   "Trần Khánh Dư, anh ta tới rồi!" Tiếng Phan Sở Ngọc lanh lảnh, cô đang nói thì Phan Sở Ngọc cắt ngang. Trong lòng có chút vui mừng, anh đến rồi, nhưng...cô sợ, cô không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo đây? Hi vọng một điều rằng đừng ai vì cô mà bị thương cả...

Rầm...

Cánh cửa bị đạp văng ra, trước mắt người đàn ông mặc âu phục chú rể thật huy hoàng, ánh mắt sắc bén và lạnh giá làm người khác như sắp bị bỏng lạnh. Ánh mắt hậm hực nhìn một nam, một nữ đang đứng ở kia, chính là kẻ thù. Tia mắt đột nhiên chuyển sang dịu dàng và yêu thương nhìn người con gái đang bị trói, cô dâu của anh...

Anh chạy lại, lập tức "Đoàngggg" tiếng súng vang lên, anh khụy xuống, chân trái anh bị bắn rồi, người bắt là Trần Khánh Dư, hắn thật vô tình và lãnh khốc giống anh không khác một chút nào...

   "Huhu!!!" Cô không làm được gì cả, chỉ biết ngồi đó nhìn người mình yêu thương bị hưởng trọn một phát đạn. Máu từ chân anh chảy ra đỏ thẫm một mảng lớn dưới nền. Mày kiếm cong lại có vẻ rất đau đớn nhưng người đàn ông lãnh đạm vẫn im thinh không một thanh âm đau đớn phát ra. Phan Sở Ngọc khẽ nhíu mày nhìn Trần Khánh Dư như đang trách hắn làm anh bị thương thì phải...

   "Nam Hạo...anh có..." Phan Sở Ngọc vừa lo lắng nói vừa đến định đỡ anh dậy nhưng vừa chạm vào anh đã hất ra...

   "Dơ bẩn..." Anh hét lên, cảm thấy người phụ nữ vừa chạm vào mình còn bẩn hơn cả rác...

Phan Sở Ngọc đơ mặt nhìn anh ánh mắt hận thù dần chuyển sang cô. Ả đứng dậy, từng bước từng bước đi đến chỗ cô. Ả nâng cầm cô lên, trên tay ả là một con dao găm của Nhật, sắc bén cỡ nào. Ả dùng dao vuốt ve khuôn mặt cô, khẽ liếc nhìn anh sau đó ấn nhẹ một cái...

   "A!!!" lớp da mặt của cô bị rách một lớp khá mỏng máu đỏ thẫm chảy ra từ khuôn mặt trắng nõn, thoát tục kia...

   "Phan Sở Ngọc, cô rốt cuộc là muốn cái gì? Thả cô ấy ra ngay cho tôi" anh hét vào mặt Trần Khánh Dư và Phan Sở Ngọc. Thấy cô như vậy anh thật sự rất đau lòng, chỉ trách anh vô dụng bây giờ chẳng làm được gì, ngày thường anh oai nghiêm cỡ nào, bây giờ....lại thực dụng như vậy...

   "Ha, đau sao? Rốt cuộc Dương tổng tài lạnh lùng cũng biết đau lòng, thán phục thật" ả cười giễu anh

   "Dương Nam Hạo, tôi yêu anh nhiều năm như vậy, anh lại chẳng đoái hoài gì đến tôi cả. Tôi cũng là con người, tôi cũng muốn được có tình yêu, trong mắt anh tôi luôn độc ác, luôn là người dơ bẩn. Phải! Tôi độc ác, tôi dơ bẩn, tôi đố kỵ tất cả là gì anh, phải chăng anh chấp nhận tôi một chút thì tôi không như vậy, anh chưa hề nghĩ đến tôi..." Ả hét lên, nước mắt từng đợt chảy xuống trên khuôn mặt xinh đẹp, trông ả bây giờ không giống như một người độc ác mà là một cô gái đơn thuần. Ả yêu anh là thật, lúc đầu là do quyền thế của anh, là do quyền lợi của gia đình mình. Nhưng do tiếp xúc quá nhiều, ả đã yêu anh thật rồi...

   "Nhưng tôi không yêu cô, tình cảm không thể ép buộc, người tôi yêu là Lâm An Hi chính là cô ấy" anh nói chắc nịch, khẳng định đời này anh chỉ yêu một mình cô thôi, tim anh không thể chứa thêm ai khác, càng không thể san sẻ tình cảm cho ai cả ngoài cô

Ả khóc, khóc rất nhiều, nghe được câu nói đó tim ả như tuôn máu. Tim ả chết rồi, được thôi, như vậy thì...

   "Trần Khánh Dư, anh biết mình nên làm gì rồi chứ, để họ ở suối vàng cũng có thể gặp nhau" ả nhìn Trần Khánh Dư, vội lau đi những giọt nước máu yếu đuối, công chúa khóc thì hoàng tử dỗ, phù thủy dù có chết cũng chẳng ai quan tâm vậy thì khóc có ý nghĩa gì?. Nói xong ả lánh sang một bên, ả phải xem bộ phim ngôn tình này thật hoàn hảo...

Trần Khánh Dư bước đến chỗ cô, đôi mắt long lanh của cô vẫn còn ngận nước khiến hắn có chút mềm lòng. Hắn bước lại chỗ anh, giẫm chân lên chân anh vừa bị bắn. Anh cắn răng chịu đựng, đau nhưng đó chẳng là gì cả...

Cô đau khổ, bất động bị trói trên ghế, nước mắt rơi lã chã. Không thể nói gì hay làm gì. Trần Khánh Dư cúi người xuống thấp nhìn vẻ mặt đau đớn của anh mà hài lòng cất giọng giễu cợt

   "Thế nào? Mày đó, hôm nay mày phải trả giá cho tất cả những chuyện mày đã làm. Cả nhà mày cũng vậy, tao hận tất cả, đều là do gia đình mày dồn mẹ tao vào đường cùng mà chết, công ty tao phá sản sống còn thua con chó cũng do mày ban tặng. Những đau khổ đó, hôm nay tao sẽ từ từ trả cho mày, còn cả...cô ta...để mày phải nhìn người mày yêu thương thống khổ..." Hắn nói rồi đi đến chỗ cô

   "Đây là ân oán giữa hai chúng ta, không liên quan đến cô ấy. Tao khuyên mày tha cho cô ấy nếu không kết cục không phải mày không biết" anh sắc lẽm nhìn hắn như báo trước hắn sắp xảy ra chuyện không tốt lành...

Trần Khánh Dư không nói gì, gạc cần súng, nhắm vào cánh tay cô...

Pằng...

Tiếng súng nổ ra, lại thêm một dòng máu đỏ từ cánh tay mềm mại của cô chảy xuống. Cô đã hốc hác hơn do mất máu...

   "Hức...huhu" cô khẽ khóc, rất đau...

Trần Khánh Dư chưa dừng ở đó hắn lướt súng lên thái dương cô. Đôi mắt anh đỏ ngầu tức giận màu hổ phách, mặc dù chân bị thương nhưng không biêt là do đâu anh đứng bật dậy quên đi cả đau đớn lao đến chỗ cô. Không cần biết là như thế nào nhưng nếu có thể đỡ cho cô một phát đạn cũng cam lòng...

_________

Nhạt nhạt nhạt và nhạt
Nhạt đúng ko?

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...