Chương 73: Chap 73: Thù Cũ
Gia Vân bước xuống xe, tiếp theo là tiếng vỗ tay của mọi người, thả đôi chân nhỏ nhắn lên thảm đỏ mà đi, Lưu Viễn háo hức trông ngóng người xinh đẹp nhất trong lòng mình, cảm giác lạ lẫm đến kì lạ, hơi run một chút. Aizzz, sao vậy? Đường đường là thiếu gia Lưu gia nổi tiếng là lạnh lùng tàn bạo lại run sợ vào ngày hôn lễ của mình? Thật là tin hot...
Dưới sự vui mừng nhộn nhịp dường như đã quên mất một bóng hình. Anh trông ngóng bóng dáng của chiếc Maybach Exelero màu trắng nhưng sao lại không thấy? Tự nhủ lòng 'Chắc là kẹt xe thôi' nhưng sao lòng cứ bồn chồn không dứt. Dự cảm xấu theo thời gian dần một lớn hơn. Cố gạt bỏ ý nghĩ không may mắn kia nhưng lại không thể...
Revenl gần nửa tiếng không thấy cô đâu cũng bắt đầu bất an. Revenl gọi cho cô nhưng đáp lại chỉ là tiếng của Tổng Đài, quay sang hỏi anh...
"Sao Valley vẫn chưa đến?"
"Tôi cũng không biết. Tôi đang cố gọi cho cô ấy nhưng không được" anh lo lắng đi tới đi lui trên tay cầm chiếc điện thoại liên tục gọi. Không liên lạc được vẫn là không liên lạc được. Tại sao vậy?. Anh bắt đầu không thể kiềm chế được nữa. Gọi điện, phân phó cho Trương Kỳ định vị, bằng mọi giá phải tìm cho ra. Lễ cưới bị trì hoãn lại...
"Dương tổng, tôi đã tìm ra vị trí rồi. Là ngôi nhà hoang phía Đông Nam phía trước còn có 1 cánh đồng cỏ héo úa. Ngài có cần báo cảnh sát không?" Trương Kỳ hỏi
"Tùy cậu, nhưng phải chừng thời gian cho hợp lý" nói rồi lập tức dập máy ngay, quay sang Revenl. Revenl dường như hiểu ý liền đi ra xe trước chuẩn bị mọi thứ đầy đủ. Anh cũng ra xe, phóng đi trước, Revenl thì đi sau....
[...]
Cô tỉnh lại, ánh mắt mơ hồ dường như chưa nhận thức được ánh sáng. Nơi này...theo kinh nghiệm nếu không nhầm là nhà hoang...
Lại nhà hoang, không thể cho cô nơi nào sạch sẽ hơn một chút sao?
Do bị bắt cóc khá nhiều lần nên cô chẳng lo sợ gì mấy. Có lẽ là do phụ thuộc vào anh, trong tâm tư này lúc nào cũng nghĩ anh nhất định sẽ đến, sẽ cứu cô
Từ bao giờ cô lại phụ thuộc vào anh nhiều như thế?
Đột nhiên tiếng bước chân giày cao gót đi vào. Theo phản xạ cô xoay đầu tìm kiếm. Là Phan Sở Ngọc...
Cô ta...bắt cô sao? Thù dai thật, những việc lúc trước là do cô ta tự chuốc lấy, bây giờ bắt cô để trả thù, không sai là một con rắn độc
"Thế nào? Thoải mái không Dương phu nhân?" Cái điệu bộ giễu cợt của ả khiến cô chướng mắt. Ả lăm le tiến lại phía cô, trong ánh mắt của ả có thể dễ dàng nhận thấy sự căm thù vô tận
"Cô thử đặt mình vào vị trí của tôi xem, cô sẽ biết" cô nói không nóng không lạnh
"Cũng phải, bị trói thế này cơ mà, chắc hẳn là khó chịu" ả nói
"Mục đích của cô là gì? Tôi không có nhiều thời gian" cô lạnh nhạt nói
"Giết cô...và...cướp rể...hahaha" ả nói rồi cười phá lên như người điên. Bao nhiêu việc ác cũng là do ganh ghét mà ra sao? Cuộc sống thật hỗn tạp
"Cô vì thứ không phải của mình mà giành giật có ích không?" Cô nhìn ả, ánh mắt cô thâm sâu cũng chẳng biết là đang nghĩ gì
"Không phải của tôi? Câu này là cho cô mới đúng. Vốn dĩ cô dâu hôm nay là tôi, không phải cô. Cô mới là giành giật thứ đồ của người khác" ả săm tới nắm cằm cô đau điếng mà bóp mạnh. Trông cô ta cứ như một con ác quỷ đến đáng sợ. Vì lợi ích, vì danh tiếng, vì cảm xúc mà bất chấp tất cả, những thứ này là đức tính ông trời ban tặng cho con người? Đáng sợ thật...
"Dừng lại đi" tiếng giọng nói nam nhân vang lên trầm ấm, phải, người đó là Trần Khánh Dư. Đi tới lôi Phan Sở Ngọc ra...
" Giữ sức đi, Dương Nam Hạo hắn còn chưa tới" hắn nói với ả, ả gật gật đầu
"Hừ, phải, cuộc vui còn ở phía sau. Cô là tim của anh ta, vậy thì tôi sẽ từ từ đùa giỡn tim của anh ta" ả nói xong nhếch môi đỏ rời đi. Trần Khánh Dư nhìn cô, ánh mắt trầm trầm khiến người khác tò mò muốn biết anh ta đang nghĩ thứ vớ vẩn gì...
"Các người bắt tôi là để uy hiếp anh ấy làm gì đó, đúng chứ?" Cô nhìn hắn, hắn đảo tròng mắt sang nơi khác, hai tay đút vào túi quần nhã nhặn nói
"Cô cũng không phải ngu ngốc" hắn nói. Trong câu nói đã ngầm ý rằng cô đã nói đúng, cô cau mày nhìn hắn
"Các người suy đi tính lại cũng là muốn tôi biến mất, sớm hay muộn cũng vậy, thôi thì giết ngay bây giờ chẳng tốt hơn sao?" Cô điềm đạm
"Cô muốn chết đến vậy?" Hắn cau mày, xưa nay chị từng thấyời phụ nữ nào mạnh mẽ như vậy. Phụ nữ Dương Nam Hạo chọn thật là có khí chất hơn người
"Chẳng phải là mục đích của các người? Đừng lôi thôi, muốn giết cứ giết, các người chẳng thể uy hiếp được anh ấy, điều này tôi nghĩ anh hiểu rõ hơn ai hết" cô khá lớn giọng đối với hắn. Chết có gì đáng sợ, chết thì chết, cô không muốn có thêm hiểu lầm, có thêm thương tâm, càng có thêm cả đau khổ...
Tận của tan vỡ....
Cô đã từng trải qua một lần rồi...
Thà rằng, cô chết đi, sẽ không còn nghe thấy những câu nói đớn đau ấy...
______________________
Tận cùng của tan vỡ anh có biết là gì không?
Vo te cho em với
Bình luận