🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 70: Chap 70: Song Hỷ

Đây là mùa đông, thời tiết bắt đầu se lạnh, gió đông làm cô hơi run. Cô tiến lại cửa sổ đóng cửa sổ lại, bật điều hòa ấm hơn một chút rồi trở lại ngồi cạnh mép giường như cũ...

Hai tay cô đan xen vào tay anh để anh cảm nhận được sự ấm áp của cơ thể người. Lúc này sắc mặt anh đã rất hồng hào tràn đầy sức sống nhưng tại sao vẫn chưa tỉnh? Là anh giận cô sao?

   "Hạo, anh có biết không tiểu Phàm nó bảo là anh mau tỉnh lại dắt nó đi chơi"

   "Hạo à, anh ngủ lâu lắm rồi, đừng để em chờ nữa"

   "Hạo...em nhớ giọng nói của anh, ánh mắt của anh, anh tỉnh lại đi..."

   "Hạo...anh đừng giận em nữa có được không? Chỉ cần anh tỉnh lại anh muốn gì em cũng chiều...
mọi thứ điều nghe anh..." Cô nắm tay anh rất chặt, nói hết lời, chỉ cầu mong anh tỉnh lại, cô chỉ cần anh tỉnh lại thôi. Nước mắt lại tí tách rơi, mỗi lần trò chuyện với anh là mỗi lần cô khóc, thế là ngày nào cô cũng khóc cả. Lúc trước cô khóc là anh lau, bây giờ chỉ có thể tự mình lau đi hoặc là để cho nó tự nhiên mà khô đi. Cô rất thèm cái cảm giác được anh yêu thương rồi, nhưng giờ đây chỉ có cô tự thương lấy mình...

   "Có thật không?" Giọng nói nhè nhẹ của anh phát ra. Cô đang khóc cũng không biết là ai nói, cũng không để ý giọng này là của ai

   "Thật, chỉ cần..." Cô cảm thấy có gì đó sai sai, lau đi nước mắt nhìn xuống người đàn ông đnag nằm trên giường miệng cười tủm tỉm đôi mắt nhắm tịt...

   "Anh tỉnh rồi! Còn dám chọc em" cô đấm nhẹ vào vai anh tỏ vẻ giận hờn nhưng thâm tâm vẫn rất vui. Vừa mới tỉnh dậy đã chọc ghẹo cô rồi

   "A, nhẹ thôi, đau..." Anh vì đau mà mở mắt, đưa tay xoa xoa nhăn mặt lại, cô gái này vẫn mạnh bạo như vậy

   "A, em...em xin lỗi anh có sao không?" Cô lo lắng, cuống cuồng cả lên làm anh bật cười

   "Cười gì chứ? Lại gạt em nữa sao?" Cô đưa tay lên định đánh thêm phát nữa...

   "Không, là đau thật, đừng đánh mà, anh chỉ là đang hạnh phúc" anh vội nói, cô đưa tay xuống, vẻ mặt thẹn thùng

   "Những gì em nói anh nghe hết rồi. Bây giờ cũng đã tỉnh, em phải giữ lời" anh thấy cô thẹn cũng nói dồn thêm

Ặc, chết rồi, quên mất, anh nghe hết rồi, thẹn chết mất, cô đào cái lỗ chỗ cô chui xuống nấp đi...

   "Ơ...ơ..anh nằm đây em đi gọi bác sĩ" cô lãng sang cái khác, cũng may là cô nhanh trí nghĩ ra vấn đề này nếu không sẽ bị anh chọc cho thẹn chết. Anh nhìn bóng lưng cô rời đi, không nhịn được cười lên. Cô gái này vẫn như năm xưa, vẫn đáng yêu như vậy...
---------------------
   "Bệnh nhân tỉnh lại là tốt rồi, vết thương cũng đã bình phục, người nhà muốn khi nào xuất viện cũng được" bác sĩ ôn tồn nói. Xung quanh là cả một nhà người thân, Dương Lão gia, Duơng lão phu nhân, Dương phu nhân, chị Lam Uy và anh Nhựt Trung, Vân Liên, Lưu Viễn, Gia Vân, Dì Linh, cô và tiểu Phàm tổng quát 10 người...

Tất cả sau khi nghe tin anh tỉnh lại cũng vội vàng chạy đến...

   "Không còn gì nữa tôi còn có việc nên đi trước" sau đó bác sĩ cũng rời đi vì biết gia thế nhà Dương gia nên khi thấy người thân vào thăm nhiều cũng không dám bảo ra ngoài bớt đành lẳng lặng bỏ đi trước...

Mọi người đều xôn xao hỏi thăm anh, cô chỉ biết đứng đó nhìn, tiểu Phàm cũng bỉ rơi cô đi hỏi thăm baba của nó rồi, haizzz...con với chả cái...
---------------------------
Trong thời gian anh hôn mê mọi người cũng rất thường xuyên đến thăm và cũng biết lí do tại sao cô rời đi 5 năm, lí do anh bị thương và tình hình giữa hai người, còn có một đứa cháu là tiểu Phàm ai cũng vui mừng...

Tiểu Phàm được ông bà cố rất thương yêu, bà nội và cô chú cũng vậy, ai cũng yêu mến nên khoảng thời gian 6 tháng đều là ở biệt thự chính Dương gia vài ba ngày mới vào viện gặp mẹ thăm ba một lần...

Một lúc lâu...sau khi mọi người giúp hỏi thăm anh xong cũng dần tản về, ông bà lão gia, mẹ anh, chị Lam và Vân Liên là những người cuối cùng ra về. Sau khi về Dương lão phu nhân nắm tay cô nói...

   "An Hi, lần này con tính thế nào? A Hạo nó cũng tỉnh rồi..." Bà cười tít mắt nhìn cô nói. Mẹ anh thấy vậy cũng bè theo...

   "Đúng đó, con cũng đã 30 rồi, con cũng đã có rồi còn lớn như vậy, mau chóng kết hôn đi là vừa" cô không nói gì, mặt đã đỏ lên rồi, trời ạ, anh chỉ vừa mới tỉnh thôi mà cần gì lại gấp như vậy với lại cô cũng không thèm gả cho anh

   "Thôi, đừng làm khó con bé, để Nam Hạo bàn bạc với con bé đi, xem xem nó đỏ mặt cả rồi..." Chị Lam Uy nhìn cô cười. Hôm nay ngày gì ấy nhỉ? Cô toàn bị chọc chuyện không đâu

   "Thôi, chúng ta về trước con ở lại với A Hạo nhé?" Dương lão gia cũng biết cô ngượng mà giải vây cho cô. Ôi, ông ấy thật tốt...

   "Vâng" cô chỉ nhỏ nhẹ đáp lại rồi liếc mắt nhìn anh đang ngồi trên giường cười hả hê, thật muốn đấm cho anh một phát...

   "Thưa cậu, thư mợ con về đây" Vân Liên lễ phép chào hỏi mặc dù nó đã 21 tuổi rồi. Chỉ là lời chào nhưng lại vô tình làm cô thẹn lần nữa. Mợ sao? Kêu sớm như vậy, gia đình anh thật thích chọc cô...

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...