Chương 68: Chap 68: Viên Đạn Thứ Hai
"Còn...rất nhiều...yêu anh...yêu rất nhiều..." Cô vừa nói vừa gật đầu lia lịa
Anh còn yêu cô, chấp nhận vì cô mà chết cô cũng không cần phải nghe theo lí trí nữa cứ nghe theo con tim mình lần nữa. Mọi việc năm đó là hiểu lầm nó đã là dĩ vãng, cô sẽ nghe theo con tim mình đến với anh lần nữa...
"Anh...cũng...yêu em..." Nói rồi tay anh dần lỏng ra cô hốt hoảng vẫn may là xe cấp cứu đến kịp...
Lưu Viễn và tiểu Phàm há hốc, phát súng thứ hai từ đâu ra? Cậu không có bắn. Lúc nãy cũng hốt hoảng nhưng không tiện đi ra vì cậu đang trong tình trạng còn hoá trang, cũng may là bịt miệng tiểu Phàm lại kịp nếu không là tiêu bà nó kế hoạch rồi. Cậu chỉ có thể cầu cho anh bình an, còn bây giờ phải tìm cho ra chủ nhân của phát súng thứ hai...
Trong một góc khuất nào đó, khoé miệng một người đàn ông nhếch lên tà mị cất khẩu súng sau đó rời đi thoả mãn...
-----------------------------------------
Cô đứng trước cửa phòng phẫu thuật. Nhìn ánh đèn đỏ chót ghi chữ 'Đang Phẫu Thuật' lòng nao núng không yên. Hai tay đan vào nhau bứt rứt đi tới đi lui không ngồi yên đươc. Nước mắt vẫn không ngừng rơi...
Anh mà có mệnh hệ gì chắc cô sống không nổi. Còn cả tiểu Phàm không biết giờ đang ở đâu. Cô phải làm sao đây? Tại sao người thân đều vì cô mà gặp chuyện? Cô đã tạo nghiệt gì?
Cô lấy điện thoại gọi cho Lưu Viễn...
"Lưu Viễn...hức...Nam Hạo bị thương đang cấp cứu...cậu..hức...cậu giúp tôi tìm tiểu Phàm...hức...được không? Tôi bị lạc thằng bé rồi...hức...cảm ơn cậu" Cô hết cách đành nhờ Lưu Viễn tìm con giúp. Cô không thể tự mình đi tìm, cũng không thể để thằng bé ở ngoài đường một mình, đành nhờ vã vậy...
Lưu Viễn, tiểu Phàm và Gia Vân đang ở nhà. Lưu Viễn nhận được điện thoại rồi to nhỏ gì với Gia Vân sau đó bỏ tiểu Phàm ở nhà cho Gia Vân trông nom rồi đi vào viện...
"Dì ơi, sao chú Viễn không cho con đi cùng?" Tiểu Phàm ngây ngô hỏi. Kịch cũng đã diễn xong sao cậu không thể vào viện thăm baba và mami mình?
"Con là đang đóng vai mất tích, mami con vừa nhờ chú Viễn đi tìm con. Hiện tại chưa thể đi cùng được, đợi thêm vài giờ đồng hồ nữa dì sẽ dẫn con đi" Gia Vân bồng tiểu Phàm lên xoa xoa đầu. Thằng bé đáng yêu quá, cô thầm khen. Mà nhìn đúng là không thể sợ thằng bé này lộn với con nhà người khác được, giống ba thế cơ mà, Gia Vân khẽ cười...
"Có đói không? Ăn gì nào?"
"Dạ, ăn gì cũng được ạ" tiểu Phàm hí hoáy nói vì sắp được ăn cậu cũng đói rồi
"Được rồi, ngồi đây đợi chút dì đi vào bếp làm thức ăn" thằng bé này thật dễ nuôi
-----------------------------------------
Lưu Viễn theo địa chỉ bệnh viện cô đưa cho đi đến cũng giả vờ không biết gì tỏ thái độ lo lắng. Đi đến phòng phẫu thuật, cậu hết hồn. Chòi má, bà điên nào vậy?...
Ối! Không phải bà điên, nhìn kỹ...là cô mà...sao tàn tạ như vậy. Đôi mắt sưng húp, đầu tóc rối bời, mặt mài tèm lem nước mắt, quần áo thì xốc xếch, chỗ dính đất chỗ dính máu, má ơi...thật doạ người...
"An Hi cô sao lại ra nông nỗi này?" Cậu bước đến hỏi. Người khó ra người, ma không ra mà, nếu nói là người phụ nữ của Dương Nam Hạo thì không đúng, gu anh ta không phải như vậy, mà nói là nhà thiết kế Valley nổi tiếng thì ai tin đây?
"Lưu Viễn...hức...cậu...cậu tìm được tiểu Phàm chưa?" Cô không trả lời câu hỏi của cậu trực tiếp hỏi về vấn đề của mình
"Tôi đang cho người đi tìm, nó sẽ không sao đâu" Lưu Viễn nhìn thấy bộ dáng cô như vậy cũng muốn nói thật là tiểu Phàm đang ở nhà anh nhưng nói ra rồi thế nào cũng bị lộ đây là vở kịch quãng đời còn lại của cậu chắc chắn sẽ sống không bằng chết dưới tay Dương tổng nhà ta...
"Thôi, cô đi về tắm rửa nghỉ ngơi trước đi. Tôi ở đây chăm họ anh ta giúp cô"
"Không được, tôi làm sao lại có thể bỏ anh ấy ở đây mà về nghỉ?"
"Nghe lời tôi, đi đi, anh ta phước lớn mạng lớn chắc chắn sẽ không sao đâu" vừa nói cậu vừa đẩy cô về phía nhà vệ sinh nữ, không cũng hiểu ý là cậu ý bảo cô đi rửa mặt. Cô bước vào tát nước lên rửa mặt sạch sẽ, rồi ngước lên nhìn chiếc gương...
Mẹ ơi! Ma a...
Cô nhìn mình trong gương mà hết hồn. Cô đây sao? Không thể nhận ra nữa. Thảo nào Lưu Viễn lại kêu cô về nhà tắm rửa với cả việc lúc nãy dù anh vào cấp cứu y tá và bác sĩ đều giật mình khi thấy cô. Ôi, xấu như vậy, cô phải về tắm thôi chứ để khi anh tỉnh lại thấy cô như vậy xấu hổ chết mất...
Bình luận